sự trưởng thành của con người luôn song hành
Sếp ABBank: "Giải đề khó luôn là một phần thú vị". 34 tuổi, tiếp nhận vị trí Tổng giám đốc Ngân hàng Thương mại Cổ phần An Bình (ABBank), Phạm Duy Hiếu không xem tuổi trẻ là một hạn chế. Bối cảnh khó khăn chung lại được anh xem là cơ hội để thách thức bản
Một người thầy, người lãnh đạo luôn đồng cảm, che chở, thấu hiểu. Là người có gần 24 năm sống và làm việc với Thứ trưởng Lê Hải An tại trường ĐH Mỏ Địa chất, GS.TS Bùi Xuân Nam, Phó Hiệu trưởng trường Đại học Mỏ - Địa chất đã rất sốc khi nghe tin Thứ
Công đoàn Liên doanh Việt - Nga Vietsovpetro được thành lập vào ngày 10/8/1982, trên chặng đường 40 năm xây dựng và phát triển, Công đoàn Vietsovpetro luôn song hành cùng sự phát triển của Liên doanh Việt - Nga Vietsovpetro và đã khẳng định vai trò của tổ chức đại diện và
Trong cuộc sống hằng ngày, người cán bộ, đảng viên không những phải có trách nhiệm tự tu dưỡng tốt để trở thành con người có đời tư trong sáng, mà còn phải là tấm gương để nhân dân noi theo làm những điều đúng, điều thiện, chống lại thói hư, tật xấu.
"Rủi ro" và "thành công" luôn song hành với nhau Có một sự thật khắc nghiệt khó chấp nhận đối với nhiều người: Nếu không muốn mạo hiểm, bạn sẽ phải trải qua nhiều thời gian khó khăn hơn để có thể gặt hái được những điều mà bạn mong muốn trong cuộc sống.
Mein Mann Flirtet Mit Meiner Freundin. Trưởng thành là khi biết yêu từng cái ly, cái chén trong nhà, biết yêu công việc, biết phụ mẹ cha. Con chẳng cần biết thế giới ngoài kia to lớn, vô hạn bao nhiêu, nhưng đủ bao lần suy tư để hiểu thời gian hữu hạn bên những người con yêu thương chân thành! TRƯỞNG THÀNH KHI CON “ ĐÔI MƯƠI” Trưởng thành là khi biết yêu từng cái ly, cái chén trong nhà, biết yêu công việc, biết phụ mẹ cha. Con chẳng cần biết thế giới ngoài kia to lớn, vô hạn bao nhiêu, nhưng đủ bao lần suy tư để hiểu thời gian hữu hạn bên những người con yêu thương chân thành! Con thường đọc cái khái niệm trưởng thành đầy cứng nhắc và rập khuôn nào là thường để chỉ những người đã hoàn thiện về mặt sinh lý và đến tuổi sinh sản, biết tự chịu trách nhiệm bản thân và có khả năng tự nuôi sống chính mình, đấy gọi là Trưởng Thành. Vậy Trưởng Thành ở tuổi hai mươi là như thế nào? Là khi con đôi mươi, trưởng thành là một cái khái niệm rất xa xăm, trừu tượng, nó là một điều gì rất thú vị, xen lẫn chút lý sự, tập tành làm ngườ lớn, nhưng lại ẩm ương vừa qua cái tuổi mới lớn- tuổi 18, cái tuổi đẹp nhất cuộc đời mỗi con người! Trưởng thành ở tuổi hai mươi rất hay, cái hay ở chỗ Năm con hai mươi, chưa phải người lớn, nhưng cũng chẳng phải trẻ con trong vòng tay cha mẹ. Con trưởng thành ở cái tuổi vẫn còn dở dở, ương ương, nhưng lại lý sự giống người lớn, thích tranh luận nhưng lại sợ thua thiệt, tuy trẻ người nhưng thích triết lý sự đời già dặn đầy kinh nghiệm! Người trẻ hai mươi như con thường thích từ “ chững chạc” hơn “ trưởng thành”. Dù ở độ tuổi nào, giai đoạn cuộc đời hay góc nhỏ thanh xuân nào , lớn lên theo từng cách khác nhau từ hoàn cảnh đến cách vươn lên, đấy gọi là trưởng thành. Còn chững chạc chỉ là khi ở một độ tuổi được coi là thành công, là thịnh vượng, là tốt đẹp trong mọi công việc, trong suy nghĩ cũng như hành động. Khi con đôi mươi, trưởng thành không phải là khi ta biết được thế giới bên ngoài rộng lớn bao nhiêu, đại dương thì rông, đất trời thì cao đến đâu, nhưng lại chẳng hiểu được tình cha, nghĩa mẹ rộng biển lai lãng nhường nào! Ngoài kia kiến thức vô hạn, con tìm tòi, khám phá, nhưng lời cha, điều mẹ dặn con chẳng thấu được mấy lần, đấy được gọi là trưởng thành? Khi con lớn, trưởng thành không phải là nói lời yêu thương ngay nơi đầu môi, chót lưỡi,mà hãy trưởng thành như cách yêu thương chân thật và bằng việc con làm, yêu thương từ những việc nhỏ bé, từ những thứ giản đơn, từng chút và từng chút một trong gia đình bởi lẽ Gia đình là một xã hội thu nhỏ. Vươn lên mỗi ngày, hoàn thiện bản thân mình hơn từ cử chỉ đến lời ăn tiếng nói, hành động và suy nghĩ như một người trưởng thành! Là khi con hai mươi, con biết yêu cuộc sống bên ngoài hơn là ngồi góc nhà phụ giúp cha mẹ, trưởng thành là khi biết rửa từng cái ly, cái chén, biết lắng nghe thật nhiều hơn là nói, sống mộc mạc và giản dị, chân thành nhưng ấm áp. Đôi lúc nghĩ rằng, mình đã bỏ quên mất cha mẹ mà vùi lấp bản thân vào cuộc chơi xô bồ cùng bạn bè . Trưởng thành là khi nói những lời yêu thương mộc mạc, chân thật nhưng ấm áp, con có thể nói vô vàn điều hay, ý đẹp, nhưng lại chẳng thể hét to cho cả thế giới rằng Con yêu cha mẹ biết nhường nào! Dù chỉ một lần, luôn ấp ủ trong tim và khó nói hơn hàng ngàn, hàng vạn câu nói trên đời. Con người thì trao cho nhau những lời hoa mỹ nhưng mấy ai dành cho những người ta yêu thương những lời chân thật! Gia đình là tổ ấm thiêng liêng, nơi dạy con trưởng thành mỗi ngày. Đó là cả một quá trình dài kéo tận cả cuộc đời. Hai mươi tuổi, con trưởng thành lên từ những va vấp đầu đời ngoài xã hội, những bước đệm, những cú ngã chẳng có cha mẹ nâng đỡ, chở che giống như thuở hồi lên bốn, lên năm làm con xấu hổ và đầy lòng tự ái, siêng năng với vài đồng lương làm thêm nhưng lại thiếu chuyên nghiệp. Là khi con hai mươi, xã hội vẫn còn nhiều cái nhìn chưa đồng tình về cái gọi là “ trưởng thành” của những người trẻ. Nói thẳng ra, họ không thích một con nhỏ kia hay thằng nhóc nọ nói lên ý kiến hay lý sự với họ cả, đôi khi vài người lại thấy điều đó làm người trẻ biết tranh luận, bảo vệ ý kiến hay lập trường của bản thân. Trưởng thành khi con đang ở độ tuổi hai mươi, tuy dễ nhưng thực ra lại rất khó, nói thì đơn giản nhưng trải qua mới thấy vô cùng phức tạp. Nếu con chẳng được cha mẹ chỉ dẫn và dạy bảo cách rõ ràng, sẽ vô tình rơi lạc vào các tệ nạn xã hội, trở thành những vấn nạn quốc gia đáng phải suy nghĩ. Theo Báo Tin Tức, Bộ Công An thống kê trong sáu tháng đầu năm 2017, cả nước đã xảy ra 2258 vụ vi phạm pháp luật do trẻ em và vị thành niên gây ra, bao gồm có 36 vụ giết người, 59 vụ cướp tài sản, 302 vụ cố ý gây thương tích, 896 vụ trộm cắp tài sản. Đặc biệt, trong xã hội ngày nay, độ tuổi càng dễ vi phạm pháp luật nhiều nhất là độ tuổi vị thành niên và thanh niên khiến con cảm thấy sợ hãi! Chính vì không được dạy bảo cùng việc hướng dẫn trưởng thành một cách tốt nhất, khiến thanh, thiếu niên dễ bị lệch lạc trong hành vi cũng như suy nghĩ. Quả thật, gia đình là một xã hội thu nhỏ, biết trưởng thành trong gia đình từ những điều giản đơn, nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa. Biết kiên nhẫn từ công việc nhỏ nhất, khiến con càng biết thêm yêu những công việc lớn lao! Cha thường dạy rằng “ Biết được cả đất, cả trời, khám phá kho tàng thế giới, thế có biết việc nơi góc nhà, góc bếp không hả con?” Thật sự đến cả những thứ bình thường dẫu đơn giản và nhỏ nhặt, con cũng phải tập cách yêu thương, thì mới có thể hiểu hơn, yêu hơn công việc lớn lao sau này, đam mê theo con đến suốt cuộc đời, to lớn và vất vả, lắm lúc gian truân, khó khăn, chông gai! Trưởng thành từ những việc đơn giản và bình dị. Khi con hai mươi, con “ trưởng thành nhanh” trong các mối quan hệ, không chỉ ngoài xã hội mad còn trên thế giới ảo, các mạng Zalo, Facebook, Instagram… Người trẻ hai mươi như con có hàng ngàn, hàng tá bạn bè, mấy trăm cái like ảo, vài chục câu bình luận dạo, ngoài đời người gọi là anh em kết nghĩa, bạn hữu xếp cả hàng dài. Vậy mà lúc ốm đau, hoạn nạn, cả ngay khi con vấp ngã, tất cả chỉ có gia đình luôn bên con, giống như câu chuyện biển cả tìm về với đại dương. Năm con hai mươi, trưởng thành là khi con biết yêu thương gia đình mình nhiều hơn, vì con biết thời gian chẳng lãng quên một ai, trôi qua thầm lặng và không thể níu kéo. Và cha mẹ ơi, con chẳng muốn trưởng thành với xã hội bên ngoài mà quên mất mình không dành cho những người thân yêu được những năm, mười phút giây! Trưởng thành là khi con biết đứng lại nhìn thế giới xung quanh, biết sống một cách chậm rãi và thay đổi bản thân theo cách tích cực hơn! Bản thân con cũng chỉ có một cuộc đời như bao người, nhiệt huyết sống và đam mê làm việc, cố gắng hoàn thành công việc học tập trên giảng đường Đại Học, bởi con nghĩ rằng, được trưởng thành tốt thì nên xuất phát từ trường học, gia đình và xã công là điều chưa chắc con đạt được, nhưng thành người thì con nhất định phải vươn đến. Đó là những nền tảng vô cùng vững chắc để bước vào cuộc đời này thưa cha mẹ! Con vừa qua sinh nhật hai mươi, chuẩn bị bắt đầu tuổi hai mốt với bao mối lo trên đường đời, con cũng như những người trẻ khác, lo học hành, hay nghĩ ngợi xa xăm, sợ thất nghiệp. Con quyết tâm trưởng thành bằng việc đi làm thêm bên ngoài để tự lập về tài chính, nhưng người đời khác người thân cha mẹ ạ! Không ai thương con như cha mẹ suốt hai mươi năm qua yêu thương con, chỉ nghĩ đến vậy thôi, con biết cha mẹ vất vả đến nhường nào. Mỗi ngày, con đang tập thói quen dành nhiều thời gian cho gia đình mình, con cố gắng thay đổi cách suy nghĩ cứng ngắt và non trẻ, hay ích kỉ hay tự mãn bản thân. Con còn nhớ năm lớp 12, con làm cho mẹ phải khóc nhiều lần vì nói những lời tổn thương, đâm thâu vào trái tim mẹ của con. Con từng nhớ Menander nói rằng “ Kiếm làm tổn thương thân thể, ngôn từ làm tổn thương tâm hồn”. Con chẳng học được việc kiềm chế bản thân lúc nóng giận, kiềm chế lời nói cũng như hành động. Cái lưỡi không có xương nhưng nó đủ cứng để phá vỡ trái tim, phải luôn cẩn thận với mình nói. Mỗi ngày, con ghi khắc trong lòng không được làm mẹ khóc thêm lần nào nữa! Con dần tập sống trưởng thành theo đúng nghĩa, vứt bỏ cái thế giới ảo mà bao nhiêu người đắm đuối, mù quáng, biết chọn lọc những người bạn con nghĩ là họ đủ thấu hiểu hơn là một loạt người bạn đại trà con chẳng quen, chẳng biết trên mạng xã hội. Đối với con, một lần sống là quá nhiều, có những người họ chẳng có cơ hội được sống, có những đứa trẻ chẳng kịp nhìn thấy ánh mặt trời, tại sao không trao cho những lời yêu thương, những gì là hạnh phúc và lòng cảm mến nhau. Năm nay con hai mươi, xin cha mẹ dạy con nên có một trái tim can đảm để con trưởng thành. Trong cuốn sách “ Bài học kì diệu từ chiếc xe rác” có một câu nói của Marcus Aurelius Antoninus Augustus thôi thúc con mỗi ngày “ Đừng mất công tranh cãi người tốt phải là người thế nào, mà hãy trưởng thành một trong số đó” Con tin tưởng cha mẹ luôn phía sau dõi theo con từng bước đi, dạy dỗ nhân cách con tốt đẹp và lớn mạnh. Và cha mẹ ơi, con biết mình đang từng bước trưởng thành, dù chậm nhưng con vẫn đang cố hết sức, có thể trong mắt cha mẹ, con vẫn bé bỏng như thuở nào, con hy vọng rằng bản thân biết sống chậm, nghĩ chậm, yêu thương nhiều, con chưa dành được nhiều thì giờ, chưa tỉ tê, tâm sư cũng như chia sẻ. Con muốn dùng nhừng lời chân thành hơn là hoa mỹ, từ đáy lòng hơn là câu văn mẫu in sẵn rập khuôn. Trưởng thành là khi con biết giữ lập trường vững vàng, một quyết định sáng suốt cho bản thân từ hai nửa Lý Trí và Trái Tim con. Con nghĩ rằng, trưởng thành là cả một quá trình, nó có khi kéo dài đến suốt đời người, không phải là ở một độ tuổi nào đó. Có những người sống một cuộc đời chưa trưởng thành, nhưng vài người nào đó trong, ngoài xã hội có những quyết định thay đổi cuộc sống khiến họ càng trưởng thành hơn. Và con tin tưởng, thầm nghĩ rằng, ngay cả ở độ tuổi con- tuổi đôi mươi, có những người trẻ biết cách sống trưởng thành và lành mạnh, đứng trước những sự chọn lựa cũng như ngã rẽ cuộc đời mà chẳng hề nao núng. Họ cũng như con, những thanh niên ,người trẻ của đất nước, biết quan tâm đến môi trường, những thiên tai bão lũ, những hoàn cảnh sống, tránh xa các tệ nạn xã hội hơn là chìm đắm vào những con like không chút ý nghĩa, những bình luận dạo , họ đang sống ảo ngay cả khi đang tồn tại trong một thế giới thực! Con đã hai mươi, trưởng thành là khi cải thiện cách sống, sống nhiều cho đam mê bản thân, sống tốt để cha mẹ tự hào. Con chưa làm được gì nhiều cho cha mẹ, không có nghĩa bản thân con hèn yếu, lười nhát! Con đang dùng đôi tai để lắng nghe và cảm hóa trái tim để thấu hiểu những người con gặp gỡ, thân quen và hơn cả là cha mẹ của con! Chập chững bước vào đời, con hi vọng bản thân mình dần hoàn thiện hơn, để được mọi người có cách nhìn khác về con cách nhìn vào một con người trưởng thành về nhân cách cũng như tư duy và hành động. Con biết điều đó khó dường nào, gian nan, vất vả. Con may mắn khi có cha mẹ, anh chị, những người thân yêu con, sẵng sàng giúp đỡ con vượt qua những thử thách, chông gai. Điều ấy làm con có quyết tâm phải thật mạnh mẽ và trưởng thành. Một vài người làm con ngưỡng mộ và là cảm hứng cho con sống và học tập theo. Con muốn sống một cuộc đời mà không phải hối hận. Muốn trưởng thành từ những cú vấp ngã, không tự ái, hèn yếu và ích kỉ. Hai mươi tuổi, con muốn trưởng thành từ những việc nhỏ bé nhất, giản đơn nhưng không kém quan trọng, điều ấy tạo nên động lực, niềm tin vào những công việc con dám làm, dám ước mơ, dám đam mê! Ngay lúc này, con viết về cái gọi là trưởng thành ở tuổi hai mươi, có thể con chưa biết trưởng thành ở người lớn là như thế nào? Và phải sống ra sao? Phải làm như điều gì để được xem thấy và gọi là trưởng thành? Nhưng với con, ở tuổi hai mươi, con gọi nó là trưởng thành, trưởng thành chậm rãi, đó là cả một quá trình lâu dài. Trưởng thành không phải là khái niệm trừu tượng khó hiểu, nhưng để giải đáp thì mấy ai hiểu đúng định nghĩa trưởng thành? Hôm nay, khi viết về sự trưởng thành con vừa qua hai mươi, nhưng chốc lát rồi con sẽ vụt qua độ tuổi ấy, chỉ có quá trình trưởng thành là mãi theo con. Ai cũng muốn bé bỏng nằm trong vòng tay cha mẹ, nhưng rồi cũng phải lớn lên và trưởng thành Trưởng thành từ gia đình đến xã hội và trong nhân cách, thái độ sống. “ Khi chết đi, cát bui sẽ trở về với cát bụi, nhưng những gì ta từng chia sẻ với người khác thì sẽ còn mãi” – Dewitt Wallace Trưởng thành cũng vậy, khi nhìn lại, chúng ta sẽ chỉ thấy một quá trình vươn lên không ngừng, biết sống, yêu thương và chia sẻ chẳng còn tiếc nuối! “Trưởng thành là khi con đôi mươi Ngã rồi đứng lên mới làm người Tuổi hai mươi như cái chớp mắt Chưa thành công ắt sẽ thành nhân” Người dự thi Đào Minh Khánh
Tổng hợp 9 đề đọc hiểu Quên hôm qua sống cho ngày maiĐề số 1Đề số 2Đề số 3Đề số 4Đề số 6Đề số 6Đề số 7Đề số 8Đề số 9 Đề số 1 Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu Sự trưởng thành của con người luôn song hành cùng những vấp ngã và sai lầm. Vì thế, hãy chấp nhận điều đó như một lẽ tự nhiên. Khi trẻ học nói, học đi hay bất cứ điều gì, chúng đều phải nếm trải những va vấp. Chúng ta cũng vậy, có thể đằng sau những tư tưởng vừa lĩnh hội, hoặc sau sự chín chắn rèn giũa được là một thất bại, hay một bước lùi nào đó. Tuy nhiên, đừng đánh đồng những sai lầm ấy với việc ta không thể trưởng thành. Hãy hiểu rằng, như một lẽ tự nhiên, sau một bước tiến xa luôn tồn tại một bước lùi gần và hãy tin tưởng rằng mọi trải nghiệm đều đem lại cho ta những bài học quý giá nếu ta biết trân trọng nó. Chính vì vậy, đừng giữ thái độ cầu toàn trong mọi sự. Dĩ nhiên, để đạt được điều mình mong muốn, ta phải không ngừng nỗ lực. Nhưng đừng yêu cầu cuộc đời phải viên mãn thì ta mới hài lòng và cũng đừng đòi hỏi mọi mối quan hệ phải hoàn hảo thì ta mới nâng niu trân trọng. Hoàn hảo là một điều không tưởng. Trên đời, chẳng có gì là hoàn thiện, hoàn mĩ cả. […] Khi kiếm tìm sự hoàn hảo, người ta dễ trở nên hà khắc, hay phán xét bản thân và mọi người. Bởi vậy, trên con đường trưởng thành của mình, mỗi người cần phải học cách chấp nhận người khác và chấp nhận bản thân như vốn có. Theo Quên hôm qua sống cho ngày mai – Tian Dayton, Ph. D, biên dịch Thu Trang – Minh Tươi, NXB Tổng hợp TP. Hồ Chí Minh, 2014, – 69 Câu 1. Chỉ ra phương thức biểu đạt chính của văn bản. Câu 2. Theo tác giả, vì sao đừng giữ thái độ cầu toàn trong mọi sự? Câu 3. Anh/Chị hiểu như thế nào về ý kiến như một lẽ tự nhiên, sau một bước tiến xa luôn tồn tại một bước lùi gần? Câu 4. Anh/Chị có đồng tình với quan niệm trên con đường trưởng thành của mình, mỗi người cần phải học cách chấp nhận người khác và chấp nhận bản thân như vốn có? Vì sao? …………………………… Đề số 2 Đọc văn bản sau & thực hiện các yêu cầu Winston Churchill từng nói “Chúng ta kiếm sống bằng thứ mà ta có nhưng chúng ta sống bằng những gì mà ta cho đi”. Quả thật, khi sự chia sẻ khởi nguồn từ thiện cảm chân tình, người cho đi sẽ hạnh phúc hơn rất là nhiều. Cho & nhận là quy luật dễ hiểu ở đời nhưng giữa việc cho để nhận & cho thứ mình mong muốn nhận lại tồn tại sự độc đáo lớn lao. Khi chữ “cho” ấy đi kèm với ý đồ trục lợi của bản thân mình, nó sẽ mang đến sự thất vọng không chỉ so với người nhận mà ngay cả ở người cho. Với người nhận, ngay từ đầu, cái “cho” đó không đưa ý nghĩa là một món quà, còn với người cho, mục đích tư lợi của họ sẽ khó có thời dịp đạt được. Ngoài ra, nếu chữ “cho” ấy thực sự xuất phát điểm từ tấm chân tình thì chính người cho đi sẽ nhận về một món quà lớn, đó là niềm tin yêu cuộc sống. Ngày ấy, tôi luôn cho là mọi thứ đều cần phải có qua có lại & tôi sẽ là một người ngớ ngẩn nếu tôi chỉ biết cho mà không biết nhận về. Nhưng hiện tại, tôi hiểu ra rằng khi người cho thật tâm mong muốn trợ giúp; họ sẽ được nhận về một món quà trí não to lớn & ý nghĩa. Khi tôi cho bằng một tay & nhận vật hồi đáp bằng tay sót lại, tôi chỉ cho một nửa thứ tôi có & nhận về một nửa thứ có thể đã được trao cho tôi. & khi ấy, tôi đã tự hạn chế bản thân mình. Chính vì như thế, tôi sẽ cho bằng cả đôi tay. Theo Quên hôm qua sống cho ngày mai – Tian Dayton, Ph. D, biên dịch Câu 1. Món quà lớn mà người cho đi sẽ được nhận về là gì? Câu 2. Hãy nêu ra sự độc đáo giữa cho để nhận & cho thứ mình mong muốn nhận lại. Câu 3. Việc Author trích dẫn quan niệm của Winston Churchill có công dụng như thế nào? Câu 4. Anh/chị có nhất trí với ý kiến Tôi sẽ cho bằng cả đôi tay? Tại sao? Câu 5. Từ bài viết văn bản ở phần Đọc hiểu, anh/chị hãy viết một đoạn văn khoảng 200 chữ trình bày nghĩ suy về ý nghĩa của việc cho đi trong cuộc sống. Giải đáp Câu 1. Món quà lớn mà người cho đi sẽ được nhận về là niềm tin yêu cuộc sống Câu 2. Sự độc đáo giữa cho để nhận & cho thứ mình mong muốn nhận lại – Cho để nhận tức là “cho” đi kèm với ý định trục lợi, sẽ mang đến sự thất vọng đến cả người cho & người nhận. Người “nhận” ngay từ đầu cái “cho” không đưa ý nghĩa là một món quà; người cho, mục đích tư lợi của họ sẽ khó có thời dịp đạt được. => Cho đi với ý đồ trục lợi – Cho thứ mình mong muốn nhận là chữ “cho” ấy thực sự xuất phát điểm từ tấm chân tình thì chính người cho đi sẽ được nhận về một món quà lớn, đó là niềm tin yêu cuộc sống. => Cho đi bằng cả tấm chân tình Câu 3. Việc trích dẫn quan niệm của Winston Churchill nhằm khi trích dẫn ngay từ mở màn nội dung Author nhằm nhấn mạnh ý nghĩa của sự cho đi trong cuộc sống. Cho đi bằng tấm chân tình chân tình bạn sẽ thu được niềm hạnh phúc & tình ái của mọi người. Cùng lúc cũng khiến người xem tín nhiệm vào những lập luận của Author. Câu 4. – Tán đồng với quan niệm của Author Tôi sẽ cho đi bằng cả đôi tay. – Lý giải + Cho bằng một tay & nhận bằng một tay đưa ý nghĩa của sự thỏa thuận song phẳng, thực dụng, đây không phải là chia sẻ xuất phát điểm từ thiện cảm, tấm chân tình & điều cho đi ấy không còn là món quà trí não nữa. + Cho bằng cả hai tay là cho đi bằng cả tấm chân tình, cách cho đầy chân tình, vị tha, cho là quên đi, là không cầu mong được nhận lại. Đấy là cách cho đem lại hạnh phúc cho cả người cho & người nhận. Câu 5. Giới thiệu vấn đề Ý nghĩa sự cho đi trong cuộc sống. Luận bàn Cho đi là sự san sẻ, trợ giúp những người xoay quang về cả vật chất & trí não với tấm chân tình chân tình, tha thiết & đầy vị tha. Ý nghĩa của sự cho đi + Với người “cho” giúp họ cảm thấy thanh thản, hạnh phúc & tràn ngập tình ái cuộc sống. + Với người “nhận” giúp họ vượt qua công đoạn khốn khó, khủng hoảng để họ vững bước hơn trong cuộc sống. + Cho đi bằng tấm chân tình chân tình, người “cho” còn trở thành tấm gương, nguồn cảm xúc để mọi người học hành & noi theo. Sống là cho đi đâu chỉ có nhận riêng mình, đó là cách sống đẹp mà dù là ai cũng nhắm đến. Cho đi mà không cần nhận lại, cho đi mà quên rằng mình đã cho mới là cách sống tốt đẹp & nhân văn nhất. Nghĩ suy hành động bản thân + Trong cuộc sống cần phải biết cho đi & đừng lúc nào cho đi chỉ bằng một tay. Hãy cho đi bằng cả tấm chân tình để cảm nghĩ được hạnh phúc. + “Của cho không bằng cách cho” – tất cả chúng ta cần phải cho đi bằng cả tấm chân tình, trân trọng đối tượng được nhận. ……………………………………. Đề số 3 Đọc văn bản sau & giải đáp các thắc mắc nêu ở dưới Nhiều người vẫn thường tự hỏi vì sao mình lại bị ám ảnh trước tiền tài, địa vị, danh vọng & nhiều ham mong muốn khác đến vậy? Câu giải đáp là do họ không biết trân trọng những gì họ đang có. Khi những gì ta có xuất phát điểm từ niềm khát khao mong muốn thực sự, tâm trí ta sẽ không vướng bận vào những nghĩ suy quẩn quanh, ta sẽ sống thực với cảm hứng của mình hơn. Đó cũng là khi ta không phải chống chọi với cảm nhận sợ hãi lo ngại; không cảm thấy khiên cưỡng như khi buộc bản thân làm những điều đáng chán. Tiền tài & địa vị không thể khỏa lấp sự trống rỗng trong tâm hồn. Chính vì như thế, trước khi làm một việc gì, hãy tự hỏi “Ta đang muốn làm gì?”. Hãy sống thật với chính mình & tự tin vào những mặt mạnh của bản thân mình, nếu không bạn sẽ phí phạm cuộc sống mình một cách không có ý nghĩa. Khi khoác lên mình chiếc mặt nạ hòng lôi kéo thiện cảm & sự quan tâm của người khác, bạn sẽ đánh mất điều trọng yếu nhất – đó là loài người thật của mình. Tiền tài, địa vị tựa như một thứ chất kích thích. Nó làm nảy sinh trong mỗi người ham mong muốn sở hữu để xoa dịu những khát khao mà họ chưa chiếm được hoặc để đáp ứng sự tò mò trong họ. Đừng để bản thân rơi vào cái bẫy đó. Sống thực với chính mình tựa như tấm khiên vững bền giúp bạn không bị biến thành nạn nhân của sự ảo tưởng. Trước đó, tôi từng lỗi lầm khi mải mê tìm kiếm mình trong cái nhìn của người khác để rồi lạc lối trong mê cung của họ. Nhưng hiện tại, tôi hiểu rằng người ta chỉ có thể tìm ra mình trong chính những nghĩ suy & hành xử của bản thân mình. Đoạn đường ấy, không ai khác mà chính ta phải kiểm soát lấy nó. Theo Quên hôm qua sống cho ngày mai NXB Thống kê TP. hcm, 2014, – 69 Câu 1. Anh/chị hãy xác nhận phương thức biểu đạt chính của văn bản trên? Câu 2. Vì sao Author cho rằng “Hãy sống thật với chính mình và tự tin vào những mặt mạnh của bản thân.” Câu 3. Anh/chị hiểu như thế nào về câu nói của Author “Khi khoác lên mình chiếc mặt nạ hòng thu hút tình cảm và sự quan tâm của người khác, bạn sẽ đánh mất điều quan trọng nhất – đó là con người thật của mình.” Câu 4. Thông điệp nào trong văn bản trên có ý nghĩa nhất so với anh/chị? Vì sao? Câu 5. Từ bài viết trên, hãy viết một đoạn văn khoảng 200 chữ trình bày nghĩ suy của anh/chị về ý nghĩa khi sống thật với chính mình. Xem Thêm Ăn rau dền có tốt cho sức khỏe? – ăn rau dền có tốt không Giải đáp Câu 1. Phương thức biểu đạt chính nghị luận. Câu 2. Author cho rằng “Hãy sống thật với chính mình và tự tin vào những mặt mạnh của bản thân.” Vì – Nếu không bạn sẽ phí phạm cuộc sống mình một cách không có ý nghĩa. Khi khoác lên mình chiếc mặt nạ hòng lôi kéo thiện cảm & sự quan tâm của người khác, bạn sẽ đánh mất điều trọng yếu nhất – đó là loài người thật của mình. – Sống thực với chính mình giống như tấm khiên vững bền giúp bạn không bị biến thành nạn nhân của sự ảo tưởng. Câu 3. “Khi khoác lên mình chiếc mặt nạ hòng thu hút tình cảm và sự quan tâm của người khác, bạn sẽ đánh mất điều quan trọng nhất – đó là con người thật của mình.” có thể hiểu là Trong cuộc sống nếu bạn chỉ biết cố làm ưng ý hoặc sống theo người khác định sẵn thì bạn sẽ đánh mất đi bản thân mình, đánh mất cá tính, nét riêng hay sự khác biệt của mình với người khác,… Câu 4. Học viên có thể đặt ra những thông điệp khác nhau tùy thuộc cách nghĩ suy, nhìn nhận riêng, miễn sao những thông điệp đó bảo đảm tính quan niệm tích cực & hợp lý và lí giải được vì sao thông điệp đó lại có ý nghĩa. Đề xuất – Hãy sống là chính mình thay vì ép bản thân sống theo ý mong muốn của người khác. – Cần tránh xa cái bẫy của tiền tài, danh vọng,… – Dám chấp thuận chống chọi & dũng mãnh vượt qua thử thách mới đem lại cho ta những kết quả tốt đẹp mà mình xứng đáng có được. Câu 5. Có thể viết đoạn văn theo định hướng sau – Ý nghĩa khi sống thật với chính mình + Khi sống thật với chính mình, ta đã để những nghĩ suy, cách hành xử của bản thân mình được tự do bộc lộ ra ngoài, không bị chi phối bởi ảnh hưởng của người xoay quang. + Sống thật với chính mình, loài người sẽ kiểm soát cuộc sống, nhận biết mặt mạnh của bản thân mình để phát huy, mặt yếu để rút kinh nghiệm. + Nhờ có sống thật với chính mình, ta sẽ trở nên lạc quan, tự tin vào bản thân. Từ có, ta sẽ có động lực, sức mạnh trí não để vượt qua những cám dỗ của tiến tài, địa vị, cùng lúc ta sẽ được được người khác tôn trọng. – Đặt ra bài học nhận thức & hành động thích hợp. Chú ý Đoạn văn cần phải có đủ các phần mở đoạn, thân đoạn, kết đoạn. Mở đoạn nêu được vấn đề, thân đoạn triển khai được vấn đề, kết đoạn tổng kết được vấn đề. ……………………………….. Đề số 4 Đọc văn bản sau & thực hiện các yêu cầu bên dưới Bức xúc là cảm hứng rất tự nhiên khi ta thấy điều gì đó trái ý mình. Nhưng sự giận dỗi cũng là “con dao hai lưỡi”. Đừng để “nóng giận mất khôn”, cũng như không nên cố ý chôn vùi hay ẩn giấu sự bức xúc đang sôi sục trong lòng. Ngoài ra, nếu bức xúc vào đúng lúc & đúng chỗ, ta sẽ tìm cách khắc phục vấn đề & tháo gỡ những cảm hứng tiêu cực của bản thân mình. Khi một sự việc nào đó diễn ra ngoài ý mong muốn, ta có thể lựa chọn hoặc bước thêm một bước, nỗ lực kiểm tra sự việc, & khiến chúng diễn tiến như cách ta mong muốn, hoặc lùi lại một bước, âm thầm xem xét sự việc, suy ngẫm & tìm thấy cách phản ứng khiến cho tâm hồn mình thanh thản. Đừng lúc nào đánh mất sự an yên trong tâm hồn chỉ vì những nổi khùng nhất thời. Trước đó, tôi thường cố ẩn giấu sự bức xúc của mình, cũng chính vì như thế mà trong tôi khi nào cũng như chất chứa một dòng nham thạch chỉ trực chờ thời dịp là tuôn trào tàn phá toàn bộ. Nhưng hiện tại, tôi hiểu rằng, mình thiết yếu nhìn nhận & kiểm soát cảm hứng bất trắc ấy, cùng lúc lựa chọn thời điểm phù hợp để giải thoát chúng. Có như thế, chúng mới không khiến tôi mắc phải lỗi lầm, hoặc làm thương tổn người khác. Câu 1. Nêu ra bí quyết diễn tả chính của văn bản. Câu 2. Tại sao người viết lại cho rằng sự giận dỗi là “con dao hai lưỡi”? Câu 3. Theo em, tại sao đừng lúc nào đánh mất sự an yên trong tâm hồn chỉ vì những nổi khùng nhất thời? Câu 4. Em thường làm gì khi bức xúc hoặc nhìn thấy cơn bức xúc của người khác? Gợi ý lời giải Câu 1. Công thức diễn tả chính nghị luận/ bí quyết nghị luận. Câu 2. Sự giận dỗi là con dao hai lưỡi vì khi nổi khùng ta “mất khôn”, tức là không còn điềm tĩnh, sáng suốt để xử trí mọi việc một cách có lí, thấu đáo, nhưng nếu bức xúc vào đúng lúc & đúng chỗ, ta sẽ tìm cách khắc phục vấn đề & tháo gỡ những cảm hứng tiêu cực của bản thân mình. Câu 3. Đừng lúc nào đánh mất sự an yên trong tâm hồn chỉ vì những nổi khùng nhất thời vì những nổi khùng, dù chỉ là nhất thời, cũng đều khiến bản thân ta cảm thấy khó chịu, bực tức, hậm hực, thậm chí còn hiện ra ý mong muốn trả thù… – đây đều là những cảm hứng tiêu cực & không đáng có. Những cảm hứng này sẽ khiến tâm hồn ta trở nên sục sôi thay vì tĩnh lặng, yên bình. Trong lúc đó, sự an yên trong tâm hồn mới là điều quý hiếm hơn hết. Câu 4. Khi bức xúc, em thường nói nhiều & nói rất to. Cơn bức xúc của tôi đi qua cực kỳ nhanh sau khoảng thời gian tôi đã nói hết những điều bực tức trong lòng. Nếu tôi là người gây ra cơn bức xúc cho người khác, tôi thường xin lỗi rồi lặng im chịu đựng cơn bức xúc của họ. Nếu tôi không phải là lý do gây ra cơn bức xúc đó, tôi thường tìm khuyến cáo can, chia sẻ, khuyến khích làm nguôi cơn nổi khùng của họ. ……………………………………….. Đề số 6 Đọc văn bản sau & thực hiện các yêu cầu Sự trưởng thành của loài người luôn song hành cùng những vấp ngã & lỗi lầm. Chính vì như thế, hãy chấp thuận điều đó như một lẽ tự nhiên. Khi trẻ học nói, học đi hay bất kì điều gì, chúng đều phải nếm trải những va vấp. Tất cả chúng ta cũng thế, có thể đằng sau những quan niệm vừa lĩnh hội, hoặc sau sự chín chắn rèn giũa được là một thất bại, hay một bước lùi nào đó. Ngoài ra, đừng đánh đồng những lỗi lầm ấy với việc ta không thể trưởng thành. Hãy hiểu rằng, như một lẽ tự nhiên, sau một bước tiến xa luôn tồn tại một bước lùi gần & hãy tín nhiệm rằng mọi thử nghiệm đều đem đến cho ta những bài học quý hiếm nếu ta biết trân trọng nó. Chính vì thế, đừng giữ thái độ cầu toàn trong mọi sự. Đương nhiên, để đạt được điều mình mong đợi, ta phải không ngừng phấn đấu. Nhưng đừng yêu cầu cuộc sống phải viên mãn thì ta mới ưng ý & cũng đừng đòi hỏi mọi mối quan hệ phải hoàn hảo thì ta mới chiều chuộng trân trọng. Hoàn hảo là một điều không tưởng. Trên đời, chẳng có gì là hoàn thành, hoàn mỹ cả. […] Khi kiếm tìm sự hoàn hảo, người ta dễ trở nên khắc nghiệt, hay phán xét bản thân & mọi người. Do đó, trên đoạn đường trưởng thành của mình, mỗi người cần phải học cách chấp thuận người khác & chấp thuận bản thân như vốn có. Câu 1. Nêu ra bí quyết diễn tả chính của văn bản. Câu 2. Theo Author, tại sao đừng giữ thái độ cầu toàn trong mọi sự? Câu 3. Anh/Chị hiểu như thế nào về quan niệm như một lẽ tự nhiên, sau một bước tiến xa luôn tồn tại một bước lùi gần? Câu 4. Anh/Chị có nhất trí với ý kiến Trên đoạn đường trưởng thành của mình, mỗi người cần phải học cách chấp thuận người khác & chấp thuận bản thân như vốn có? Tại sao? Lời giải Câu 1. Công thức diễn tả chính của văn bản là nghị luận Câu 2. Theo Author, đừng giữ thái độ cầu toàn trong mọi sự là vì – Sự trưởng thành của loài người luôn song hành cùng những vấp ngã & lỗi lầm. – Hoàn hảo là một điều không tưởng. Trên đời, chẳng có gì là hoàn thành, hoàn mỹ cả. – Khi kiếm tìm sự hoàn hảo, người ta dễ trở nên khắc nghiệt, hay phán xét bản thân & mọi người. Câu 3. Như một lẽ tự nhiên, sau một bước tiến xa luôn tồn tại một bước lùi gần có thể được hiểu như sau Sau mỗi thành công đã đoạt được, loài người cần có thời gian chiêm nghiệm, tự rút kinh nghiệm cho bản thân. Sau “mỗi bước tiến xa” để đi tới thành công phía trước sẽ luôn cần đến những bước lùi lại để nhìn nhận & rút ra kinh nghiệm, bài học, cách thức. Trên nền tảng đó ta mới có thể đạt được một kết quả vững bền để làm bước đệm thành công vượt bậc trong tương lai. Câu 4. – Ta nhất trí với quan niệm trên bởi vốn dĩ cuộc sống là không công bình, mỗi người sẽ có đoạn đường trưởng thành của mình, cần phải học cách chấp thuận người khác & chấp thuận bản thân như vốn có. Vì – Nhân loại là tổng thể của các mối quan hệ, phải biết chấp thuận cùng người khác thì mới chung sống trong xã hội được. – Đồng ý mình & chấp thuận người khác chính là việc có những cái nhìn, nhận xét đúng về bản thân, biết những ưu thế & giới hạn của mình. Từ đó học hỏi những thế mạnh – Trong cuộc sống, mỗi người đều có cục diện khác nhau, không có ai là giống ai, hơn nữa mỗi người lại có cá tính, thế mạnh, nhược điểm riêng trong từng công việc. Vì thế việc đổ tại cho cục diện là điều không thể. Để trưởng thành & thành công cần phải biết chấp thuận bản thân, & chấp thuận sự thành công của người khác. Biến đổi bản thân, mỉm cười trước thất bại, sẵn sàng rút kinh nghiệm, ấy mới thực sự là người trưởng thành. ……………………………………. Đề số 6 Đọc đoạn trích sau & giải đáp thắc mắc Trong mỗi người tất cả chúng ta có ẩn chứa hai phần đối lập – bóng tối & ánh sáng. Để hạnh phúc luôn mỉm cười, ta cần phát huy mặt tốt & không phủ nhận mặt xấu trong loài người mình. Khi không dám đối mặt với nỗi hoang mang và sợ hãi & cơn ác mộng dày vò tâm trí, ta sẽ gián tiếp chối từ những cảm hứng tốt đẹp đang hiện có trong con tim mình. & cứ thế bóng tối dần lấn chiếm & bao phủ lên những điều tuyệt vời ta đang có. Trái lại nếu ta gan góc chống chọi & chiếu rọi ánh sáng vào những vùng tăm tối, bóng tối sẽ lùi lại & bay biến. Thật vậy, sự trưởng thành của mỗi người lệ thuộc vào sự dũng mãnh đương đầu với thử thách- những thử thách không chỉ ở toàn cầu bên ngoài mà còn ở toàn cầu nội tâm. Bóng tối sẽ không thể tồn tại nếu ta phơi bày nó trước ánh sáng của sự thiện tâm, lòng phúc hậu & sự độ lượng, bởi chẳng có bóng tối nào trên dương thế này có sức mạnh & quyền năng lớn lao bằng tình ái. Câu 1. Nêu ra bí quyết diễn tả được sử dụng trong đoạn trích. Câu 2. Theo Author Để hạnh phúc luôn mỉm cười ta phải làm gì? Điều gì sẽ xảy ra nếu loài người không dám đương đầu với nỗi hoang mang và sợ hãi? Câu 3. Em hiểu như thế nào về khuyến cáo “Ta cần không phủ nhận mặt xấu trong con người mình”? Câu 4. Sự trưởng thành của mỗi loài người lệ thuộc vào sự dũng mãnh đương đầu với thử thách? Em có nhất trí với quan niệm trên không? Tại sao? Câu 5. Từ bài viết trên, em hãy trình bày đoạn văn khoảng 200 chữ với chủ đề Lời giải Câu 1. Công thức diễn tả được sử dụng trong đoạn trích nghị luận Câu 2. Theo Author – Để hạnh phúc luôn mỉm cười, ta cần phát huy mặt tốt & không phủ nhận mặt xấu trong loài người mình. – Khi “không đối diện với nỗi sợ hãi” , ta sẽ gián tiếp chối từ những cảm hứng tốt đẹp đang hiện có trong con tim mình. & cứ thế bóng tối dần lấn chiếm & bao phủ lên những điều tuyệt vời ta đang có. Câu 3. Khuyến cáo “Ta cần không phủ nhận mặt xấu trong con người mình” có nghĩa là Ta cần không phủ nhận mặt xấu trong loài người mình nghĩa là dám công nhận & đương đầu với những thói xấu cũng như nhược điểm trong loài người mình. => Câu nói trên khuyên loài người biết nhận biết cái xấu trong loài người mình để có ý thức chiến tranh loại bỏ nó, hoàn thành bản thân. Câu 4. Em nêu quan niệm của mình nhất trí hoặc không nhất trí & giải thích. Đề xuất Chấp nhận vì đây là một quan niệm chính xác, có ý nghĩa cảnh tỉnh, khuyến khích, khuyến khích mỗi người… Câu 5. Đề xuất bài viết đoạn văn Trên nền tảng những hiểu biết về đoạn trích, các em có thể trình bày nghĩ suy theo nhiều cách với điều kiện lập luận chặt chẽ, thuyết phục,… Dưới đây là một số đề xuất định hướng – Giải thích Thế nào là bóng tối? Tình ái được kể tới ở giai đoạn này là gì? Câu nói đề cao sức mạnh của tình ái thương loài người, nó có khả năng đẩy lùi bóng tối & tội ác. – Lý giải sức mạnh của tình ái thương trong đời sống cộng đồng. – Bài học làm sao để bồi đắp cho tâm hồn có tình ái thương. …………………………………………………………….. Đề số 7 Đọc văn bản sau & giải đáp thắc mắc từ 1 đến 4 “ Chia sẻ nghĩ suy & cảm hứng với những người xoay quang là một liều thuốc diệu kỳ giúp loài người lấy lại thăng bằng mỗi khi gặp khốn khó. Ngoài ra, thỉnh thoảng người ta lại lầm lẫn giữa chia sẻ nghĩ suy với người khác với nghĩ suy theo người khác. Trong mối quan hệ sẻ chia đồng đẳng, ta có suy nghĩ độc lập, biết cách kiểm soát nó & chia sẻ cởi mở những nghĩ suy đó. Ngoài ra, trong mối quan hệ sẻ chia 1 chiều, ta thường để bản thân choáng ngợp bởi những nghĩ suy của người khác. Thay vì đặt ra chính kiến & cảm nghĩ của riêng mình, ta lại bị cuốn theo lối nghĩ suy của họ để rồi không còn giữ được lập trường của mình. Trong mọi mối quan hệ, sự tương trợ là điều rất thiết yếu. Ta có thể nhờ người khác trợ giúp nhưng không được để mình trở thành cái bóng của họ bởi cuộc sống của ta là do chính ta quyết định. Khi khoác lên mình chiếc mặt nạ hòng lôi kéo thiện cảm & sự quan tâm của người khác, ta sẽ đánh mất điều trọng yếu nhất, đó là loài người thật của mình. Hãy sống thật với chính mình, bởi đó là chìa khóa mang ta đến hạnh phúc. Hãy làm bất kể điều gì ta cho là nên làm, vì chính ta mới là người quyết định cuộc sống của bản thân mình. Ngoài ra, cũng không cần bao biện hay giải thích gì về mình; không cần sự cho phép của dù là ai để được là chính mình. Ta có thể sống hạnh phúc với loài người thực của mình & hãy nghĩ tốt về bản thân, bất cứ người khác nhìn nhận thế nào chăng nữa.” Câu 1 NB. Xác nhận bí quyết diễn tả chính của văn bản trên. Câu 2 NB. Theo Author, tại sao tất cả chúng ta cần có suy nghĩ độc lập? Câu 3 TH. Anh/chị hiểu như thế nào về quan niệm Khi khoác lên mình chiếc mặt nạ hòng thu hút thiện cảm & sự quan tâm của người khác, ta sẽ đánh mất điều trọng yếu nhất, đó là loài người thật của mình.? Câu 4 VD. Anh/chị có nhất trí với ý kiến Hãy sống thật với chính mình, bởi đó là chìa khóa mang ta đến hạnh phúc không? Tại sao? Lời giải Câu 1. Xác nhận được bí quyết diễn tả chính nghị luận/bí quyết nghị luận. Câu 2. Theo Author, tất cả chúng ta cần phải có suy nghĩ độc lập & biết cách kiểm soát nó vì + Khi sống bằng nghĩ suy của người khác ta bị lệ thuộc vào họ & không còn giữ được chính kiến của mình. + Ta sẽ trở thành cái bóng của người khác & đánh mất chính mình. Câu 3. – “khoác lên mình chiếc mặt nạ hòng thu hút tình cảm và sự quan tâm của người khác” sống giả, sống không thật để vừa lòng người khác. – “sẽ đánh mất điều quan trọng nhất, đó là con người thật của mình” không giữ được điều trọng yếu nhất mà ai cũng cần có để cuộc sống có ý nghĩa, đó là loài người thật của bản thân. => Câu nói khuyên tất cả chúng ta Đừng sống bằng nghĩ suy & ánh mắt của người khác bởi khi đó ta sẽ đánh mất giá trị sống đích thực – sống được là chính mình. Câu 4. Nêu rõ quan niệm nhất trí hoặc không nhất trí hoặc nửa nhất trí, nửa không nhất trí; lý giải hợp lý & thuyết phục. Dưới đây là một phía khắc phục – Tán đồng vì Sống thật với chính mình ta được kiểm soát cuộc sống mình; không cần gồng mình lên để sống vì ai, sống theo nghĩ suy của người nào; ta có thể tín nhiệm vào chính mình để hình thành những giá trị của bản thân mình… đó là nền tảng để làm ra hạnh phúc. ………………………………………… Đề số 8 Đọc văn bản & thực hiện các yêu cầu sau Hãy hướng sự quan tâm của các bạn tới những việc bạn có thể làm thay vì nghi hoặc khả năng của bản thân mình. Thực tiễn cho thấy, tất cả chúng ta sẽ chẳng đạt được bất kì điều gì nếu cứ luôn miệng bảo rằng mình không làm được. Khi phải đương đầu với khốn khó, hãy tự nhủ rằng mọi mớ bòng bong rồi sẽ được khắc phục, từ đó phấn đấu tìm phương pháp cho vấn đề. Đó chính là cách tạo thành sự bắt đầu tốt đẹp. Hãy nhớ rằng thành công trong cuộc sống luôn đi kèm với những câu cam kết như “Tôi có thể” hoặc “Tôi sẽ làm được”, & hành động lúc nào cũng mang lại điều kì diệu. Đừng ngồi đó chờ đợi mộng tưởng biến thành sự thật. Khi đã phấn đấu hết mình, dù có thất bại, bạn cũng không phải hụt hẫng. Thất bại không chỉ giúp bạn rút ra bài học kinh nghiệm mà còn hiểu được giá trị của thành công Bạn chỉ thực sự thất bại khi chưa thử mọi thời dịp mà bạn đang có. Khi thực sự mong muốn làm một điều gì đó, chắc cú sẽ có phương pháp để bạn làm được Xem Thêm Cách Bỏ Convert Chữ Trong Corel X7, Các Convert Chữ Trong Corel – lỗi font chữ trong corel x7 Điều trọng yếu là bạn phải cân nhắc các khả năng để tạo thành thời dịp chứ không phải phí phạm thời gian để mổ xẻ những nhiệm vụ của mình. Câu 1 Theo Author cách tạo thành sự bắt đầu tốt đẹp là như thế nào? 0,5 điểm Câu 2 Trong câu “Thực tế cho thấy, chúng ta sẽ chẳng đạt được bất cứ điều gì nếu cứ luôn miệng nói rằng mình không làm được.”, Author ngầm phê phán những người có thái độ sống như thế nào? 0,5 điểm Câu 3 Vì sao Author nói “Thất bại không chỉ giúp bạn rút ra bài học kinh nghiệm mà còn hiểu được giá trị của thành công” 1,0 điểm Câu 4 Anh/ Chị có nhất trí với quan niệm “Bạn chỉ thực sự thất bại khi chưa thử mọi cơ hội mà bạn đang có” không? Tại sao? 1,0 điểm Lời giải Câu 1 Khi phải đương đầu với khốn khó, hãy tự nhủ rằng mọi mớ bòng bong rồi sẽ được khắc phục, từ đó phấn đấu tìm phương pháp cho vấn đề. Đó chính là cách tạo thành sự bắt đầu tốt đẹp. Câu 2 Trong câu “Thực tế cho thấy, chúng ta sẽ chẳng đạt được bất cứ điều gì nếu cứ luôn miệng nói rằng mình không làm được.”, Author ngầm phê phán những người có thái độ sống nhu nhược, bị động… Câu 3 Vì sao Author nói “Thất bại không chỉ giúp bạn rút ra bài học kinh nghiệm mà còn hiểu được giá trị của thành công” HS có thể trình bày theo nhiều cách khác nhau nhưng phải có lí, phù phù hợp với yêu cầu thắc mắc. Đề xuất – Thất bại là không giải quyết mục tiêu đề ra – Khi ta đưa ra mục tiêu mà ta không đạt được khi đó ta rút ra bài học kinh nghiệm để lần sau ta không mắc phải & khi đạt được thành công thì ta sẽ thấy giá trị của nó… Câu 4 – Tán đồng/ không nhất trí/ vừa nhất trí vừa không nhất trí.0,25 điểm – Lí giải sâu sắc, có lí, thuyết phục.0,75 điểm …………………………………………… Đề số 9 Đọc đoạn trích sau & thực hiện các yêu cầu Cuộc sống là một bức họa đa màu bởi nó được ghép nên từ nghĩ suy phong phú của rất là nhiều cá nhân. Chỉ bao giờ ta tín nhiệm vào nghĩ suy độc lập của bản thân mình thì khi đó một suy nghĩ tách biệt mới được tạo dựng trong ta. Đừng cho là người khác không nhất trí với ta nghĩa là ta không đúng. Trên thực tiễn, đôi lúc theo đuổi một cách nhìn tách biệt sẽ giúp ta có được những hiến dâng lớn lao & ý nghĩa nhất cho bản thân & người khác. Chính vì như thế, hãy trân trọng nghĩ suy của riêng mình. Trái lại, cũng không nên ép buộc người khác cần có cách nhìn nhận giống mình. Phấn đấu thuyết phục các tất cả mọi người trong nhà tín nhiệm những điều mình từng trải qua là một việc làm không có ý nghĩa, bởi trước hết, mỗi người đều có những thử nghiệm của riêng mình. Ngoài ra, mỗi người lại có tầm hiểu biết riêng & thái độ về sự hiện diện cũng như vai trò của bản thân mình trong cuộc sống cũng tương đối khác nhau. Nghĩ rằng bằng cách nào đó, họ sẽ nghĩ suy giống ta là một điều ảo tưởng. Mỗi tất cả chúng ta trải qua tuổi thơ của mình theo những cách khác nhau & mỗi người đều có quyền giữ những cảm nghĩ đó cho riêng mình. Hãy vui vẻ khi là chính mình & hãy để người khác cũng có được cảm nhận ấy. Câu 1. Nêu ra bí quyết diễn tả chính của đoạn trích. 0,5 điểm Câu 2. Theo Author, tại sao không nên ép buộc người khác cần có cách nhìn nhận giống mình? 0,5 điểm Câu 3. Nêu bài viết chính của đoạn trích. 1,0 điểm Câu 4. Anh/ Chị có nhất trí với quan niệm Hãy vui vẻ khi là chính mình & hãy để người khác cũng có được cảm nhận ấy? Tại sao? 1,0 điểm Lời giải Câu 1. Công thức diễn tả chính của đoạn trích nghị luận Câu 2. Theo Author, không nên ép buộc người khác cần có cách nhìn nhận giống mình vì – Mỗi người có những thử nghiệm của riêng mình. – Mỗi người có tầm hiểu biết riêng & thái độ về sự hiện diện cũng như vai trò của bản thân mình trong cuộc sống khác nhau. – Mỗi người trải qua tuổi thơ theo những cách khác nhau. Câu 3. Bài viết chính của đoạn trích Trân trọng nghĩ suy của riêng mình & tôn trọng nghĩ suy của người khác Câu 4. – Thí sinh nêu rõ quan niệm nhất trí hoặc không nhất trí. – Lí giải có lí, thuyết phục về quan niệm của mình. Trên đây là một số câu hỏi với Đọc hiểu Quên hôm qua sống cho ngày mai mà THPT Ngô Thì Nhậm đã sưu tầm được, mong rằng sẽ giúp ích cho các em trong quá trình ôn tập tại nhà! Đăng bởi THPT Ngô Thì Nhậm Chuyên mục Giáo dục
Tiêu chí, dấu mốc của sự trưởng thành thật là khó xác định. Liệu có thể nhìn vào tuổi tác để đánh giá sự trưởng thành? Liệu có thể dựa vào sự thành công ở xã hội Việt Nam này để nói về sự trưởng thành? Có lẽ nếu dựa vào những điều bên ngoài như vậy để tự tin hay đòi hỏi mình, thì hẳn là chưa đầy đủ về sự trưởng thành. Sự trưởng thành cần thiết nhất là ở tâm lý, tâm hồn. Mà sự trưởng thành bao giờ cũng đi qua tuyến đường của những mất mát, đau khổ, những cái “chết”. Cho nên nếu ai đó không trải qua hẫng hụt, không chịu nổi cái tang và không đoạn tang nổi, thì có lẽ hoặc người đó vẫn còn sống trong nhiều ảo tưởng, hoặc người đó chọn sự an toàn và làm tắt đi một cách thành công tiếng nói của đời sống cá nhân mình. Thực ra việc chấp nhận rằng cuộc sống này không phải luôn làm mình hài lòng, và mình cần tôn trọng nguyên tắc – luật đời, cần học dần từ lúc còn nhỏ phù hợp với khả năng thì hợp lẽ hơn, dễ dàng hơn. Bởi vì có những bài học mà học muộn, dễ làm cho con người đổ vỡ khó cứu vãn. Tiếc rằng, nhiều bố mẹ không có kỹ năng, hoặc mải tập trung vào “vấn đề” của mình quá, mà khiến đứa trẻ phải chịu đựng và kế thừa cái khó khăn của bố mẹ, cộng với tình yêu quá lớn của đứa trẻ dành cho người yêu đầu đời của mình, mà sự vật lộn để lớn lên của đứa trẻ càng phức tạp. Vậy thì ở những người được xã hội xem là trưởng thành, liệu họ có thực sự trưởng thành, hẳn phải có lý do để nói rằng đa số người dân mình không chịu lớn. Ở họ, chắc cuộc sống là sự lão hóa, già đi, chứ không phải là sự lớn lên, và tất nhiên không phải trưởng thành đặc điểm của sự lão hóa, đó là người ta bỏ lại sau lưng niềm vui sống, những đam mê, sự hứng khởi, phấn khích mà ai cũng từng trải nghiệm ở tuổi nhỏ, thời thanh niên, đánh mất sự lạc quan và sợ hãi những phiêu lưu mà sẵn sàng ở lại trong sự đơn điệu, tẻ nhạt của những yên ổn, hay chỉ tập trung vào thế giới hạn chế của đời sống cá nhân mà chối bỏ những tình cảm tha nhân…. Và tôi chả bao giờ kỳ vọng những người trẻ con về tâm hồn mà nuôi dưỡng được những đứa trẻ khác lớn lên và trưởng thành cả người ta nói ai cũng nuôi dưỡng được thể xác, chỉ người hiểu biết mới nuôi dưỡng được tâm hồn. Vậy cho ai đó cảm thấy mình còn thiếu trưởng thành, thì chắc hẳn sự dẫn đường của nhận thức là điều kiện rất cần thiết, bởi vì không còn nhiều cơ hội để học qua thực tế như lúc còn nhỏ, còn trẻ nữa. Người ta sẽ lý giải lại đời sống của mình, chăm sóc lại những tổn thương trì kéo người ta ở lại yếu đuối, phiên giải những điều khiến người ta mắc kẹt ở một giai đoạn nào đó của việc lớn lên cá nhân… Cần thời gian một chút, người ta sẽ đi tiếp “tiến trình thành nhân”, và có cả quãng đời còn lại của những hưng phấn, đam mê, những hiện thực hóa bản thân mình, cả trăm ngàn điều để khám phá và khiến mình hài lòng, hạnh phúc. Và vì vậy, sự lớn lên luôn khiến người ta háo hức, cảm thấy vô cùng thú vị, mặc cho những đau khổ gặp phải trên đường đi, những nghịch cảnh, chướng ngại. Con đường ít người đi lại luôn là con đường về nội tâm, và tất nhiên con đường về nội tâm của chính mình thì chỉ có một mình mình đi, đừng để nó hoang hóa cỏ dại mọc đầy chứ nhỉ. Vậy nên, tôi chẳng dạy con khẩu hiệu nào kiểu “yêu tổ quốc yêu đồng bào”, tôi dạy con nhận diện hình ảnh tâm lý của chính mình, cho con cơ hội trải nghiệm những điều nó cần mà luôn chú ý – để mắt tới nó, mong sao cái Tôi cá nhân của nó vững vàng, tự khắc nó biết yêu tổ quốc, yêu đồng bào, mà không bắt ép nó quên thân một cách tinh vi, bạo chúa, vì tôi không muốn tiếp tục đưa vào đời những đứa trẻ to xác, tôi muốn nhìn thấy những con người cá thể, để họ được hạnh phúc với khả năng và trách nhiệm của chính họ.
Đời sốngBài học sống Thứ năm, 18/3/2021, 0500 GMT+7 Người trưởng thành không đổ lỗi, biết ơn cuộc đời dẫu khó khăn, khiêm tốn và biết luôn có chỗ để cải thiện, phát triển bản thân. Kiểm soát cảm xúcMột người trưởng thành biết cách kiềm chế cảm xúc thay vì giận dữ với người khác. Bạn có thể xác định những thôi thúc trong tâm trí và chống lại những cám ngăn mình hành động gây bất lợi cho sức khỏe của mình, một cách ngắn hạn hay dài hạn. Họ vượt qua hành vi tự hủy hoại bản thân, ít bị cảm xúc của chính mình lấn át và hành động theo kiểu phá chịu trách nhiệmNgười trưởng thành nhìn nhận bản thân một cách khách quan. Họ lắng nghe cách người khác đánh giá về mình. Điều đó đồng nghĩa với việc khi mắc sai lầm ảnh hưởng đến người xung quanh, họ có thể chịu trách nhiệm, nhận lỗi và sửa thật sự trưởng thành khi chủ động chăm lo cho bản thân, cho hạnh phúc của mình và đối diện với khó khăn. Ảnh minh họa Askmen. Biết ơnThay vì tức giận với thế giới vì thiếu thốn, một người có sự trưởng thành luôn cảm ơn vì có được may mắn và tốt đẹp trong cuộc sống, dù lớn hay nhìn thấy những điều tốt đẹp đó, lấy nó làm động lực khi khó khăn. Họ biết ơn vì cuộc sống của mình hơn nhiều người khác trên đời, biết ơn vì có thể giúp người kém may áiMột tâm hồn trưởng thành hòa hợp hơn, cảm thấy nỗi đau của người khác như thể nó là của riêng mình. Điều này thôi thúc họ hoạt động từ thiện dưới mọi hình thức, tìm cách lan tỏa tình yêu thương và sự tích cực trong xã là những người cho đi hết lòng, nhưng không đòi nhận mình ở hiện tạiKhông dễ dàng để chấp nhận bản thân, đặc biệt là khi người khác luôn nói bạn nên thay đổi. Nhưng khi bạn trưởng thành, bạn biết mình là ai và bạn tự tin về bản sẽ cảm thấy thoải mái với chính mình. Bạn không thấy thấp kém và không muốn làm hài lòng người khác, bằng cách trở thành một người không giống có thể tìm cách cải thiện bản thân và phát triển với tư cách cá nhân. Tuy nhiên, sự trưởng thành cho phép bạn nắm bắt tình hình hiện tại và quá khứ, để dung hòa mình. Khi có thể chấp nhận vị trí hiện tại, bạn mới có thể hoạch định con đường tương mình thiếu sót nhiều thứMột người không thể biết mọi thứ. Nhưng để ý thức được điều đó, cần sự trưởng thành. Nếu bạn đã trưởng thành, bạn sẽ gạt bỏ niềm kiêu hãnh sang một bên, sẵn sàng học hỏi, kể cả từ người ít tuổi hơn mình. Bạn không nghĩ mình đã quá hoàn hảo hoặc quá già để thay tin rằng luôn có thứ cần cải thiện. Cuộc sống là học hỏi và bạn luôn có thể phấn đấu để trở thành một phiên bản tốt hơn của chính tốnMột người khiêm tốn sẽ không thích gây sự chú ý hoặc mong được khen ngợi khi họ làm việc xuất nhiên, điều này không có nghĩa là những người này không tự hào về bản thân mình! Họ đánh giá cao sự chăm chỉ và tự tin vào khả năng của bản thân, nhưng biết mình không ở trên những người xung quanh. Họ chỉ cố gắng hết sức trong cuộc sống hàng ngày vì có động lực để làm hoạtMột trong những cách để bạn luôn lạc quan là linh hoạt trong mọi hoàn cảnh, dẫu khó khăn. Bạn không bướng bỉnh. Quan điểm của bạn rộng mở để thay đổi và chấp nhận những bất ngờ như một phần của cuộc lại của linh hoạt là tính cố chấp, từ chối thay đổi ngay cả khi mọi thứ xung quanh bạn thay mởSự trưởng thành phá vỡ những rào cản tinh thần và mở ra cảm giác tự do trong một cá không còn thấy mọi thứ là đen trắng hay đúng sai nữa. Tâm trí của bạn rộng mở với nhiều ý tưởng, quan điểm. Bạn không đánh giá những người có thể nghĩ khác hoặc chọn cách sống theo cách không quen thuộc với cũng cho phép niềm tin của mình nhỏ lại, để chấp nhận đôi khi mình có thể nhầm Minh Theo Brightside
sự trưởng thành của con người luôn song hành