tổng tài tôi hung dữ

Theo đề án, từ nay đến năm 2025, thành phố sẽ lập gần 100 trạm thu phí tại các tuyến đường hướng tâm, cửa ngõ để thu phí ô tô vào nội đô. Qua nghiên cứu, đánh giá, khi thực hiện thu phí sẽ giảm khoảng 20% lưu lượng giao thông đi vào khu vực thu phí, từ đó giảm ùn tắc giao thông. Đọc truyện Tổng Tài Tôi Hung Dữ của tác giả Duy Duy, đã full (hoàn thành). Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. Đọc truyện Tổng Tài Tôi Hung Dữ của tác giả Duy Duy được cập nhật liên tục nhanh nhất và rất nhiều truyện hay khác đã hoàn thành đầy sủng ái Đọc truyện online Yeutruyen.net - Đọc truyện chữ online. TẢI EBOOK Tổng Tài Tôi Hung Dữ AZW3. TẢI EBOOK Tổng Tài Tôi Hung Dữ PRC/MOBI. TẢI EBOOK Tổng Tài Tôi Hung Dữ EPUB. TẢI EBOOK Tổng Tài Tôi Hung Dữ PDF. Đăng nhập bằng. Vui lòng sử dụng Gmail để comment hoặc đăng nhập tài khoản. Không làm ebook cho tài khoản sử dụng email random. Tổng Tài Tôi Hung Dữ - (Chương 236) - Tác giả Duy Duy Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Mein Mann Flirtet Mit Meiner Freundin. “Đây là một hôn lễ độc nhất vô nhị trên thế giới với quy mô hoành tráng chưa từng có. Một người đàn ông độc thân hoàng kim trong giới kinh doanh, vô cùng có tên tuổi, mặc dù mới nổi danh mấy năm gần đây nhưng đã thống trị toàn bộ kỳ tài trong thương giới – Lãnh Mạn Nguyên, ông trùm địa sản. Hôm nay là ngày đại hỷ của anh, quả thực là…”Trong căn phòng trang điểm rộng lớn, một chiếc ti vi màn hình phẳng chiếm cả nửa bức tường. Trên ti vi, các phóng viên đang hào hứng báo cáo về một sự việc có tiếng vang lớn trong xã hội thượng lưu, trong ống kính thỉnh thoảng lại thoáng hình ảnh một số tài liệu, trong số đó có hình ảnh một người đàn ông anh tuấn chính là chú rể của đám cưới ngày hôm nay – Lãnh Mạn ha, nói đúng hơn, anh chính là chồng tương lai của cô– Quắc Nhã mắt nhìn qua một lượt, ánh mắt của Nhã Lan dừng lại trước hình ảnh của Lãnh Mạn Nguyên, anh ngồi ở đó, giống như một nam thần, khuôn mặt anh tuấn không hề nở một nụ cười, dù chỉ là nhìn qua màn hình nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được sự lạnh lùng thờ ơ toát ra từ anh, thêm vào đó là cái khí phách của kẻ một kẻ vương giả cũng được hiện lên rõ ra cũng nực cười, cô không hề biết nhiều về người chồng tương lai của mình, thậm chí cô còn chưa gặp mặt anh, tất cả những gì liên quan tới anh cô đều được biết thông qua ti vi hoặc tạp chí.“Đẹp trai quá!”“Lại còn trẻ như thế nữa chứ....”“Quan trọng nhất là có tiền, nghe nói anh ấy là người trẻ tuổi nhất trong danh sách những người giàu có nhất đấy....”“Có điều, anh ta nhiều scandal lắm, nghe nói, có rất nhiều các nữ minh tinh đều từng có quan hệ với anh ta, nhưng lạ thay anh ta lại chưa từng công khai thừa nhận rằng anh ta có bạn gái.”.......Cánh cửa khe khẽ được mở ra, những lời bàn luận vừa rồi của mấy cô nhân viên phục vụ dù là nhỏ thôi nhưng cũng đã lọt vào tai cô không sót chữ tiền, đẹp trai, có thế lực, chuyện tình cảm lằng nhằng....Những điều cô biết về anh chẳng qua chỉ cũng vậy mà như một giấc mơ, cô từng chỉ là một cô sinh viên đại học, bỗng chốc trở thành bà chủ của một tập đoàn nổi tiếng cả thế giới, chuyện tốt như vậy rơi trúng ai đi chẳng nữa chắc cũng đều vui mừng tới mức trong cơn mơ cười mừng rỡ mà tỉnh là, với Nhã Lan, cô không hề có tâm trạng vui mừng như váy cưới trắng tinh được khoác lên cơ thể mảnh mai của cô làm phô bày toàn bộ những nét đẹp trên cơ thể, làn da trắng như tuyết, mềm mại như nhung căng mọng và đầy gợi cảm. Trên mặt chỉ trang điểm nhẹ thôi nhưng chỉ vậy cũng đủ khiến cho gương mặt đó làm rung động lòng người. Chỉ là, nét mặt có phần lạnh lùng thờ ơ đó quả thực không ăn nhập với bộ trang phục cô mặc hôm thế, lúc này, tâm trạng của cô không hề tốt chút nào, nếu không phải là bất đăc dĩ thì cô nhất định sẽ không đồng ý cuộc hôn nhân môi đỏ mọng khẽ nhoẻn miệng cười –nụ cười tuyệt mỹ làm mê hoặc lòng người....Dù vậy, vẫn không che giấu nổi nỗi buồn và sự bất lực....“Ồ! Cô dâu đúng là đẹp quá!” Nữ nhân viên phục vụ đứng bên cạnh giúp cô chỉnh lại váy cưới không kìm được trước vẻ đẹp của cô mà thốt lên. Đẹp như vậy chẳng trách lại có được tình yêu của tổng giám đốc tập đoàn Lãnh thị, chỉ cần dựa vào một nụ cười thôi cũng đủ để khiến cho trái tim người khác rộn mắt to tròn của Nhã Lan giống như viên đá đen tuyền sáng long lanh, cô thu lại ánh mắt, nhìn sang nữ nhân viên đang giúp mình chỉnh lại váy gái này cũng tầm tuổi như cô, nước da ngăm ngăm vàng, ngũ quan cũng được xem, là cân nhân viên đó cũng đang dùng ánh mắt ghen tỵ để nhòm ngó tất cả những gì có trên cơ thể cô, chắc là sẽ có những người phải thở dài cảm thấy vì thấy cô một bước lên mây và sẽ có không ít kẻ muốn tranh giành tiếp cận cô để làm thân với Lãnh Mạn có thể, cô thực sự....Thu ánh mắt về, cụp mi mắt xuống, ánh đèn chiếu lên đôi hàng mi tạo nên một đường con hoàn mỹ trên gương mặt. Cô chìm vào trong suy nghĩ của riêng bản thân mình. truyện tiên hiệp hayCánh cửa trắng của căn phòng trang điểm khẽ được mở ra, bóng dáng một người thanh niên trẻ với vóc dáng cao gầy xuất hiện ngoài cửa, anh bất an nhìn vào phía trong, do dự vài giây cuối cùng anh vẫn sải bước tiến vào. “Cứu bà chủ!” Một vị vệ sĩ hét to, bốn người lại cùng nhau xông lên, thế là một loạt tiếng súng lại vang lên, Nhã Lan sợ đến mức phác ngã xuống đất rồi ôm chặt xe đẩy của con. “Đi thôi, bọn họ không qua đây được đâu, trừ khi là không muốn sống nữa.” Thành Kiên Vỹ vô cùng chắc chắn. Vệ sĩ còn muốn xông lại nhưng Nhã Lan lại ngăn bọn họ. “Tránh ra!” Quét mắt nhìn qua thì thấy 10 người mặc đồ đen cầm súng xông đến đây, từ ánh mắt đắc ý của Thành Kiên Vỹ thì xem ra, những người này đều là cấp dưới của hắn ta. “Đi mau!” Cô biết, nếu vệ sĩ còn ở đây thêm nữa thì chắc chắn sẽ bị họ bắn chết. “Không...” Còn chưa nói xong thì đã có người nổ súng, một anh vệ sĩ trúng đạn ngã xuống. “Nghe không, đi nhanh, tôi sẽ không sao hết!” Nhã Lan vội tới phát khóc, các vệ sĩ liếc nhìn nhau rồi quyết định rời đi trước, thế nhưng, chưa đi được vài bước thì đều bị cấp dưới của Thành Kiên Vỹ bắn chết rồi. “Các người! Đồ độc ác!” Nhã Lan không thể nhìn tiếp được nữa, Du Tư Phùng đã kịp thời đỡ lấy cô. Thành Kiên Vỹ cũng nhìn thấy cái xe đẩy, và cả bé con bị tiếng súng làm tỉnh giấc trong đó. “Của em?” Hắn ta quay qua nhìn Nhã Lan, trong mắt tràn đầy sự chết chóc. “Không phải.” Nhã Lan đẩy chiếc xe cho Du Tư Phùng. “Đừng có làm hại đến người vô tội, để bọn họ đi đi.” Thành Kiên Vỹ gật đầu, nhưng Du Tư Phùng có vẻ không định đi. “Nhanh đi đi, vợ cậu không phải đang đợi dưới lầu hay sao? Đợi lát nữa thằng bé đói mất, có rảnh thì đến nhà họ Lãnh chơi.” Cô đẩy cậu ta, rồi nhân cơ hội nhéo vào tay cậu ta mà ám chỉ. Du Tư Phùng hiểu rõ mà gật đầu, sau đó liền đẩy chiếc đi. “Đi thôi, Lan Lan.” Thành Kiên Vỹ chẳng thèm để ý bốn cái xác đang nằm dưới đất, nụ cười lạnh lẽo vẫn cứ nở trên môi, đôi mắt đỏ ngầu như ma quỷ nhìn chằm chằm vào cô. Nhã Lan vẫn đắm chìm trong sợ hãi và bi thương, cô thật sự không tài nào tin nổi Thành Kiên Vỹ lại làm ra chuyện thế này, hắn ta trước đây không phải như thế. Nước mắt cô rơi xuống, lúc ngẩng đầu thì nhìn thấy một bóng người đang nhanh chóng ẩn nấp. Ẩn Hạo! Ẩn Hạo đến rồi! Nhã Lan vô cùng lo lắng, cũng vô cùng hối hận vì đã gọi anh đến. “Tôi đi theo anh!” Cô sợ lại xảy ra thêm chuyện gì, rồi lại hại cả Ẩn Hạo, thế nên nuốt hết những lời định nói vào lòng mà đồng ý đi với hắn ta. “Đi thôi.” Thành Kiên Vỹ đưa tay kéo cô vào lòng, vừa lòng gật đầu rồi chuẩn bị rời khỏi. “Vũ, không thể!” Uyển Nhân không biết từ đâu chạy đến mà sợ hãi kêu lên. Cô cũng nhìn thấy những cái xác dưới đất, trong ánh mắt lại hiện lên nỗi tuyệt vọng và sợ hãi. Rồi khi nhìn thấy Nhã Lan trong vòng tay hắn ta, cô liền chỉ vào Nhã Lan rồi nói “Đây là chuyện gì, anh không phải nói đến đón em đến sân bay rồi chúng ta cùng về nhà sao? Sao lại thành thế này!” Khuôn mặt cô nhanh chóng trở nên trắng bệch, rồi không thể tin được mà che miệng lại. “Trở về? Về đâu cơ?” Trong ánh mắt Thành Kiên Vỹ như hiện lên ánh lửa, quanh người tràn ngập sự xấu xa. “Lãnh Mạn Nguyên đã chặt đứt đường lui của tôi, còn hủy luôn cả cái ổ của tôi, tôi còn về được hay sao?” “Vũ, cầu xin anh, chúng ta trở về đi, đừng làm mấy cái chuyện liên quan đến xã hội đen này nữa, hãy làm ăn một cách hợp pháp, chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu mà.” Uyển Nhân tựa như một đứa trẻ rơi xuống nước, cô mong ngóng được cứu vớt nhưng người duy nhất có thể cứu cô thì lại chỉ có người đàn ông lạnh lùng vô tình trước mặt này mà thôi. Thành Kiên Vỹ còn chả thèm nhìn cô lấy một lần, chỉ kéo tay Nhã Lan rời đi. “Vũ!” Uyển Nhân che trước mặt hắn ta, “Anh tỉnh táo một chút có được hay không, cô ấy đã kết hôn với Lãnh Mạn Nguyên rồi, còn có cả con nữa, không thể nào theo anh được đâu!” “Con?” Thành Kiên Vỹ hoài nghi mà nhìn sang Nhã Lan, như thể đang tìm tòi một đáp án nào đó. “Đúng vậy, Thành Kiên Vỹ, anh nên cùng Uyển Nhân sống cho thật tốt, cô ấy đã làm rất nhiều điều vì anh, thậm chí ngay cả đại học cũng không học xonng...” “Thế còn em?” Không đợi cô nói xong thì hắn ta đã ngắt lời, “Cô ta yêu anh, anh yêu em, có sai sao? Nếu mà như em nó thì anh đã làm cho em còn nhiều hơn thế, thế có phải em nên ở bên anh cả đời không!” Hắn ta mạnh mẽ mà kéo cô vào lòng, lần này hắn ta chẳng có chút nhẹ tay nào. “...” Nhã Lan hết nói nổi, những việc làm của Thành Kiên Vỹ hôm nay, ít nhiều gì đều có liên quan đến việc năm đó, cô còn có thể nói gì đây? “Vũ, cầu xin anh, xin đừng như thế nữa, mặc kệ trong lòng anh có ai, nhớ đến ai thì em đều có thể không quan tâm, chỉ cần anh bình an, thì em cũng đã thỏa mãn rồi, xin anh đừng gây thêm lỗi lầm nữa, em không thể trơ mắt nhìn anh bước vào con đường không lối về thế này...” Tiếng khóc thê lương của Uyên Nhã vang dội trong tòa lầu trung tâm thương mại, Nhã Lan cũng vô cùng khổ sở, bỗng từ xa có tiếng còi xe của cảnh sát vang lên. “Tôi còn có thể quay lại hay sao?” Thành Kiên Vỹ chỉ bốn cái xác dưới đất, “Người tôi giết đâu chỉ có 4, dù cho phán tử hình cả trăm lần cũng chẳng đủ.” Hắn ta nói vô cùng nhẹ nhàng, nhưng Nhã Lan nghe lại sợ hãi cùng cực. Uyển Nhân vẫn chưa hết hy vọng. “Chúng ta tìm một nới mà không ai biết chúng ta rồi mai danh ẩn tích, có được không?” “Không được!” Hắn quát lên, đánh gãy lời nói của Uyển Nhân, “Mục đích tôi giết người là gì? Chính là để quay về giết Lãnh Mạn Nguyên, rồi đón người phụ nữ của tôi đi, ý nghĩ đó chưa bao giờ thay đổi cả!” “Vũ, anh sẽ hối hận đấy.” “Cút ra!” Thành Kiên Vỹ hiển nhiên là bị những lời của Uyển Nhân đả động, liền vội ra lệnh cô tránh ra. “Không.” Uyển Nhân hoàn toàn không có ý tránh ra, cô kiên định mà nói rằng, “Vũ, nếu anh thật sự muốn đưa cô ấy đi thì giết em đi.” “Cô tưởng tôi không dám sao!” Thành Kiên Vỹ chĩa súng thẳng vào ngực của Uyển Nhân, vẻ mặt của cô lập tức trắng bệch, cô mệt mỏi lắc đầu, rồi vẫn bướng bỉnh mà nhắm mắt lại. “Thành Kiên Vỹ, không được!” Nhã Lan muốn ngăn cản hắn ta, nhưng tiếc là bị giữ rất chặt. “Không cần thế nữa đâu, tôi sẽ đi cùng anh, thả Uyển Nhân ra đi.” Nhã Lan quyết định lùi bước. Thành Kiên Vỹ suy tư một lúc liền cất súng đi, sau đó đẩy Uyển Nhân ra đi về phía trước. “Vũ...” Uyển Nhân ngã xuống đất, gọi anh trong vô vọng. “Cô cứ về đi, về đâu cũng được.” Kiệt Thành Vũ hơi trầm ngâm rồi nói những lời này, cuối cũng cũng không quay đầu lại mà kéo Nhã Lan đi. “Thành Kiên Vỹ!” Ẩn Hạo vẫn là đi ra, anh ấy đứng sau một giá để đồ, rồi hét lên. Thế là tất cả khẩu súng đều lập tức ngắm chuẩn vào vị trí đó. “Hạo, anh đừng lại đây!” Nhã Lan sợ đến mướt mồ hôi lạnh, khuôn mặt lại trở nên trắng bệch lần nữa, tình hình lúc này vô cùng căng thẳng, cô suýt nữa là ngất đi. Cô cố gắng gắng gượng cơ thể, không ngừng nhắc bản thân phải giữ tỉnh táo. Ẩn Hạo lại không hề sợ cái tình cảnh này, anh cười lạnh, những lọn tóc xinh đẹp xõa trên đỉnh đầu, vô cùng cá tính. “Thành Kiên Vỹ, thả cô ấy ra!” Thành Kiên Vỹ lại như nghe chuyện cười mà điên cuồng cười to. Mãi một lúc mới dừng lại. “Ẩn Hạo, những lời tôi nói với anh, anh không nghe thấy sao?” “Nghe được.” Ẩn Hạo móc lỗ tai, rồi gật đầu. “Nhưng mà lời của tôi cũng mong anh đừng có quên, tôi không cho phép anh làm Nhã Lan tổn thương một chút nào cả.” “Tôi sẽ không làm thế, anh cứ yên tâm đi.” Hắn nhìn Nhã Lan, rồi lại quay sang Ẩn Hạo. “Tôi sẽ vô cùng yêu thương cô ấy.” “Anh nên tôn trọng ý nghĩ của cô ấy, anh làm thế này thì có khác gì Lãnh Mạn Nguyên năm đó đâu, thế thì anh còn hy vọng xa vời mà có được trái tim cô ấy hay sao!” “Không cần anh xía vào!” Thành Kiên Vỹ không thèm để ý đến Ẩn Hạo nữa, tiếp tục kéo Nhã Lan đi. “Thành Vũ Hạo!” Ẩn Hạo kêu lên đầy cảnh cáo, chẳng biết dùng tốc độ thế nào, mà nhanh đến độ Nhã Lan chưa kịp thấy gì. Một loạt tiếng súng vang lên, Nhã Lan sợ đến hét toáng lên. “Ẩn Hạo, đừng đến đây!” “Không sao!” Giọng nói của Ẩn Hạo không ngờ lại ngay sát bên, lúc Nhã Lan mở mắt ra nhìn thì thấy anh đã đến cạnh Thành Kiên Vỹ, trong tay còn cầm một khẩu súng, mà còn nhắm thẳng vào thái dương hắn ta. Tất cả tiếng súng đều dừng lại, không có ai dám tiếp tục tiến lên. “Anh bị thương rồi!” Nhã Lan nhìn thấy chỗ cánh tay anh có một cái lỗ không ngừng chảy máu, rất nhanh đã nhuộm đỏ cái áo sợ mi trắng của anh. “Không sao.” Anh ta còn không hề nhíu mày lấy một chút, chỉ tập trung chĩa súng vào Thành Kiên Vỹ, “Thả cô ấy ra, tôi nói rồi, không cho phép ai làm hại đến cô ấy cả.” “Anh...” Thành Kiên Vỹ vẫn cứ nắm chặt lấy cô, cả ba rơi vào trạng thái giằng co. Tiếng còi cảnh sát ngày càng rõ, xem ra cảnh sát đã đến rồi. “Ông chủ, làm sao đây? Cảnh sát đã bao vây chỗ này rồi!” Một tên cấp dưới của hắn ta chạy vội vào báo. Là Du Tư Phùng báo cảnh sát sao? Nhưng trong lòng Nhã Lan cũng không hề thả lỏng lắm, bởi cô không biết chuyện sẽ kết thúc thế nào, cô không nghĩ được liệu Thành Kiên Vỹ có bị bắt không, cô hoàn toàn không biết. “Vũ, đi thôi!” Giọng nói yếu ớt của Nhã Lan vang lên, cô không hề rời đi mà vẫn còn ở đây. Thành Kiên Vỹ vẫn không nói gì, hắn ta vẫn đang suy tư. Nhã Lan tinh tường đã nhìn thấy cảnh sát đang đi đến, trong đó lại kèm theo cả một người, là thím Liễu. “Anh thả Nhã Lan rồi nhanh đi đi.” Thành Kiên Vỹ vẫn kiên trì. Uyển Nhân vội vàng xông lại muốn kéo Thành Kiên Vỹ đi. “Đi thôi, Vũ, núi xanh còn đó, lo gì thiếu củi đun, muộn nữa là không kịp mất.” “Cút ra!” Thành Kiên Vỹ vô cùng chán ghét mà đẩy cô ra thật xa. “Vũ, đi!” Uyển Nhân chẳng còn quan tâm được nhiều như vậy, giãy dụa đứng dậy rồi ké anh chạy ra đằng sau, “Em biết có chỗ có thể ra ngoài!” “Cút!” Thành Kiên Vỹ lại giãy ra, dễ dàng mà tránh khỏi tay Uyển Nhân, nhưng trong lúc lôi kéo thì tay nắm Nhã Lan đã bị buông lỏng, cô liền nhanh chóng đi đến bên cạnh Ẩn Hạo. “Vũ, anh chắn chắn phải đi!” Uyển Nhân lần thứ 3 đến kéo anh ấy, nắm chặt lấy góc áo anh, nhất quyết không buông. Chát chát, hai tiếng bạt tai vang lên, Uyển Nhân như rối gỗ đứt dây mà thờ thẩn ngã gục xuống, rồi sõng soài dưới đất. Dấu tay đỏ nhanh chóng hiện lên, khuôn mặt trang điểm tỉ mỉ của cô cũng bị che dấu bởi sự sưng đỏ. “Đừng có xen vào chuyện của tôi, còn tiếp tục phá rồi thì cả cô tôi cũng giết.” Lúc hắn ta nói cũng chẳng thèm nhìn Uyển Nhân. “Đi nhanh.” Ẩn Hạo kéo tay Nhã Lan, tưởng nhân lúc trốn đi. “Đừng có mơ!” Thành Kiên Vỹ ngăn lại, nhưng Ẩn Hạo không thèm để ý lời anh ta, cảnh sát đã đến trên lầu, thế nên anh liền dẫn Nhã Lan chạy về hướng đấy. “Nổ súng, bắn chết hắn ta! Đừng làm Lan Lan bị thương!” Hắn ta mệnh lệnh, lập tức màn mưa đạn bay qua xung quanh họ, bởi lo cho an toàn của Nhã Lan mà cấp dưới của hắn ta không dám lại gần quá, thế nên cũng không thể như mong muốn mà bắn trúng Ẩn Hạo. Hai người rất nhanh trốn sau giá hàng, Nhã Lan vội bỏ tay anh ra rồi nói. “Ẩn Hạo, anh đi trước đi, anh ta đã muốn giết anh, anh sẽ rất nguy hiểm.” “Muốn đi thì cùng đi.” Anh vô cùng kiên quyết, rồi hơi vươn đầu nhìn thoáng qua tình hình bên ngoài, mấy viên đạn bắn đên, anh vội lui đầu, may mắn tránh thoát. “Anh ta sẽ không làm gì tôi đâu.” Cô có ý khuyên nhủ, rồi ló đầu nhìn Uyển Nhân, cô đã bị cấp dưới của Thành Kiên Vỹ nâng dậy rồi đưa ra phía sau rồi. “Đương nhiên là em lo rồi, người ta kén chọn chắc chắn sẽ không chọn anh đâu.” Trương Thanh An tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa. “Không thể nào, tôi sẽ khiến cô ta đêm nay phải lên giường cùng tôi!” Vu Thượng Văn nói vô cùng nắm chắc, ục à ục ịch đi về phía Nhã Lan. Nhã Lan chán nản uống một ngụm cam ép, cô ngồi buồn một mình trong góc. Sự ngang ngược của Lãnh Mạn Nguyên, sự theo đuổi không ngừng của Du Tư Phùng đều khiến cô cảm thấy phiền lòng. Bên kia, ánh mắt lộ liễu như muốn nuốt trọn cô, Nhã Lan có cảm giác như bị người khác say đắm ngắm nhìn khi cô không mặc quần áo vậy. Cô ngồi ở nơi tối tăm nhất nhưng vẫn không tránh khỏi những ánh mắt qua lại của người khác và những người đàn ông như hổ đói. Trong đây có rất nhiều người biết thân phận của cô, nhưng chỉ có thể thèm thuồng từ xa, không hề dám lại gần. Vu Thượng Văn mượn rượu làm càn, lại thêm việc không rõ thân phận của cô, không sợ chết đi về phía bên đó. Lãnh Mạn Nguyên vẫn bị đám người vây xung quanh thảo luận những truyện không đâu, chỉ nhìn những người xung quanh không ngừng gật đầu, Lãnh Mạn Nguyên nói vài câu đơn giản, lại có người đổi chủ đề mới, giống như cuộc họp báo nhỏ trang nghiêm vậy. Cũng may, mấy người đó không phải là phóng viên, nếu không cũng không biết sẽ gây ra truyện vớ vẩn gì. Lãnh Mạn Nguyên nhìn qua vài vòng nơi đây, thấy cô vẫn yên lặng ngồi tại một góc, liền yên tâm. Nhã Lan chỉ có thể nhìn thấy mọi người bao quanh anh như mặt trăng ôm mặt trời vậy, người tới càng ngày càng đông, dần dần không còn nhìn thấy hình bóng anh. “Người đẹp, xin… xin… ực… chào?” Người Vu Thượng Văn nồng nặc mùi rượu, đến trước mặt Nhã Lan, ánh mắt háo sắc không hề chớp. “Xin chào, giám đốc Vu.” Vừa nãy Trương Thanh An có giới thiệu qua, bọn họ cũng coi như là quen biết. “Quắc… Quắc Nhã Lan, tôi nhớ tên cô.” Ợ lên toàn mùi rượu, Vu Thượng Văn dường như đã uống rất nhiều, siêu vẹo trên sofa, thân thể Nhã Lan bị ép xuống một nửa. “Á, Cẩn thận chút!” Nhã Lan giật mình tưởng rằng ông ta chỉ uống say, liền tránh xa một chút, định đẩy ông ta đứng dậy. Vu Thượng Văn không những không đứng dậy, ngược lại kéo cánh tay nhỏ nhắn của Nhã Lan, đặt bên môi ngửi. “Ồ, đôi tay trắng quá, mềm mại quá.” Trong lúc đang ngửi, ánh mắt hắn đã dán lên bộ ngực của cô.“Mặc cỡ 38 sao?” “Ông… đồ lưu manh!” Nhã Lan kích động mặt đỏ ửng bởi câu hỏi của hắn, nhìn người qua lại nhưng không một ai đến giúp cô, cô có chút sợ hãi nhìn Lãnh Mạn Nguyên trong đám người kia. Người vây quanh anh thật sự rất đông, hai người họ không thể nhìn thấy nhau. Vu Thượng Văn là người có tiền có thế, lại là người ngang ngược không nói lý lẽ, những người đó sợ tiếng tăm của hắn muốn tự bảo vệ bản thân, nên chỉ đành cúi đầu mà đi. Trương Thanh An đứng ở một góc xa, trong tay cầm chiếc ly, hài lòng xem màn kịch này, vui vì Vu Thượng Văn tự tìm lấy cái chết, càng vui vì đã trả đũa được Nhã Lan. “Thanh An?” Ẩn Hạo và Nghê Tiên Như đi về phía Trương Thanh An, thấy cô cười đắc ý, lại gần “Cô đang xem gì thế, cười vui vẻ vậy.” Trương Thanh An thấy Nghệ Tiên Như bên cạnh còn có Ẩn Hạo, khuôn mặt biến sắc, vội vàng nói “Không có gì, không xem gì cả.” Từ sau lần Ẩn Hạo thừa nhận trước mặt mọi người về mối quan hệ với Nghê Tiên Như, thì hai người luôn như hình với bóng, hai người rốt cuộc có quan hệ đó hay không, người ngoài không hề biết, bọn họ cũng không để lộ nhiều ra bên ngoài. Ẩn Hạo chau mày, đôi mắt màu xanh nhạt nhìn về một điểm nào đó, đương nhiên, anh ta đã nhìn thấy cảnh mà Trương Thanh An đang nhìn. “Lãnh Mạn Nguyên chăm sóc phụ nữ kiểu gì vậy, Nhã Lan đang bị người khác ức hiếp, không nhìn thấy sao?” Khuôn mặt anh ta có chút phẫn nộ, trong lúc Nghê Thân Nhi vẫn chưa kịp phản ứng, anh bước vài bước về phía Vu Thượng Văn. Anh ta túm cổ áo Vu Thượng Văn từ đằng sau, mạnh mẽ lôi ông ta lên. “Là ai vậy, không muốn sống sao?” Vu Thượng Văn tức giận quay đầu, là Ẩn Hạo. “Mau thả tôi xuống!”Người hắn treo trên không trung, chỉ có ngón chân là chạm đất, cảnh tượng xấu hổ như vậy khiến hắn biến sắc, không thế không đỏ mặt, giận dữ bừng bừng. “Một diễn viên không tên tuổi như cậu mà dám lo truyện bao đồng của tôi, không muốn sống nữa sao?” “Tôi thấy là ông không muốn sống nữa thì đúng hơn!”Ẩn Hạo đạp một phát, Vu Thượng Văn lăn đi khá xa. “Ối, có người đánh nhau!” Có người hét to, tất cả mọi ánh mắt đều dồn về hướng này. Ẩn Hạo nhanh chóng chạy đến trước mặt Nhã Lan, kéo cô vào lòng trong khi cô vẫn còn đang sợ hãi. Lãnh Mạn Nguyên cũng phát hiện có điều gì đó bất thường, rời khỏi đám người, nhìn thấy Nhã Lĩnh yên lặng nép trong lòng Ẩn Hạo. “Anh muốn làm gì!” Lãnh Mạn Nguyên tức giận nhìn về phía Ẩn Hạo, anh gần như đã phun ra lửa. “Tôi hỏi anh mới đúng! Anh như vậy là đang bảo vệ cô ấy sao?” Vu Thượng Văn rất lâu sau mới đứng dậy, đã có người nói cho hắn biết thân phận của Nhã Lan, hắn vô cùng kinh ngạc, không ngừng xin lỗi “Xin lỗi, tôi không biết đó là người phụ nữ của anh, xin lỗi, xin lỗi.” Lãnh Mạn Nguyên lạnh lùng đảo qua Vu Thượng Văn đang vô cùng sợ hãi, nét mặt giận dữ không hề giảm đi chút nào. “Giám đốc Vu, tôi nghĩ đầu tư của tôi có thể chấm dứt được rồi đấy.” Câu nói này đánh đúng điểm yếu của Vu Thượng Văn, ông ta như quả bóng bị hết hơi, sắc mặt bỗng chốc trắng bệnh. “Lãnh tổng tài, đừng làm như vậy, gia đình tôi lớn nhỏ, già trẻ đều phải sống, không có đầu tư của anh, tôi sẽ phá sản mất.” “Hừm!” Lãnh Mạn Nguyên không thèm để ý đến hắn, kéo Nhã Lan rời đi. “Đừng!”Lòng tốt của Nhã Lan trỗi dậy, kéo cánh tay Lãnh Mạn Nguyên, không hề động đậy. “Ông ta chỉ là nhất thời hồ đồ, đừng làm vậy.” “Cầu xin anh.” Vu Thượng Văn khóc sướt mướt, hoàn toàn không giống như vừa nãy, nước mắt nước mũi chảy dòng, ướt đẫm cả người. “Đây là do ông ta tự chuốc lấy!” Lãnh Mạn Nguyên nhìn cũng không thèm nhìn, kiên quyết kéo Nhã Lan rời đi. “Xin đừng!” Nhã Lan không đành lòng cứ vậy mà hủy hoại đi Vu Thượng Văn, hắn cũng không còn trẻ nữa, nếu mất hết thì lấy gì mà sống đây. “Lãnh Mạn Nguyên!” Ẩn Hạo cũng đứng dậy, rõ ràng anh cũng không tán thành cách làm của Lãnh Mạn Nguyên “Chọn mức trừng phạt tương ứng là được, tại sao cứ phải triệt đường sống của người ta!” “Đúng vậy!” Nhã Lan đột nhiên cảm thấy Lãnh Mạn Nguyên đáng sợ khác thường, cô buông tay anh ra, quay lại trước mặt Ẩn Hạo, tán thành lời nói của Ẩn Hạo. “Linh Nhi!” Lãnh Mạn Nguyên không hài lòng với hành động cuả Nhã Lan, anh thấp giọng quát, còn cô thì nắm chặt tay Ẩn Hạo. “Anh đúng là không có lương tâm, chỉ biết đến bản thân mình, anh với Thành Kiên Vỹ chẳng khác gì nhau?” Ẩn Hạo tức giận chỉ trích Lãnh Mạn Nguyên, Nghê Tiên Như đứng bên cạnh luôn không nói gì lại đỏ mặt khi nhắc đến ba từ “Thành Kiên Vỹ.” “Hai người đừng làm loạn nữa.” Cô ta khuyên giải họ. “Chúng ta đi!” Ẩn Hạo tức giận kéo tay Nhã Lan rời đi. “Anh dám!” Lãnh Mạn Nguyên nổi giận. Ẩn Hạo không nói gì, cứ thế kéo tay Nhã Lan rời đi. Lãnh Mạn Nguyên vẫn muốn đuổi theo, bất ngờ bị Nghê Tiên Như kéo lại. Cô lắc đầu nhìn anh với ý mọi truyện sẽ ổn “Không sao đâu, Nhã Lan bên cạnh Ẩn Hạo rất an toàn, lát nữa về nhà, từ từ rồi nói chuyện với Nhã Lan. Tôi cũng nghĩ không nên làm như vậy, nói thế nào nhỉ, chuyện cá nhân và chuyện làm ăn là hai truyện khác nhau mà.” Lời nói của Nghê Tiên Như khiến Lãnh Mạn Nguyên trầm tĩnh lại, anh không nói không rằng đi đến đại sảnh. Nhã Thanh và Lý Tiên Tiên với bộ mặt nghi ngờ, không biết rõ rốt cuộc bọn họ đã xảy ra truyện gì, Vu Thượng Văn bộ mặt kinh ngạc, vội vàng hét to. “Lãnh tổng tài, Lãnh tổng tài, vốn đầu tư của ngài…” Trương Thanh An thấy sự việc không có hồi kết, muốn âm thầm rời đi từ phía sau, nhưng lại bị Vu Thượng Văn nhìn thấy “Đồ tiện nhân nhà cô, tiêu tiền của tôi, ở nhà của tôi, còn muốn hãm hại tôi, rõ ràng biết cô ta là người phụ nữ của Lãnh tổng tài, vẫn còn xúi giục tôi theo đuổi, tôi đánh chết cô!” Trương Thanh An đã bị dọa đến hai chân mềm nhũn, vội vàng bắt taxi mà bỏ chạy. Nhã Lan buồn rầu trở về nhà, nghĩ lại truyện vừa xảy ra, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng có lỗi với chị hai. Đáng nhẽ đến để chúc mừng chị, không ngờ, sau đó lại xảy ra chuyện thế này. Cô cầm lên chiếc điện thoại, muốn gọi điện xin lỗi chị hai, lại cảm thấy ngày tốt như vậy làm thế sẽ không hay, chỉ đành buồn bã đặt chiếc điện thoại xuống, quyết định vài ngày nữa mới nói sau. Lãnh Mạn Nguyên đáng chết! Trong lòng cô giận dữ chửi thầm. Vừa nãy Ẩn Hạo nói cô không nên quay về, lạnh nhạt với anh vài hôm rồi tính tiếp nhưng cô không làm như vậy, một mặt hi vọng có thể nói chuyện tử tế với anh, mặt khác cũng không muốn làm to chuyện này. Tâm trạng rối bời ngồi trong phòng khách, buồn rầu ngồi uống trà. Đồng hồ sắp chạm đến 12 giờ, vẫn không thấy bóng dáng Lãnh Mạn Nguyên đâu. Anh đi đâu rồi? Hay là anh tức giận nên không về nhà. Nếu là vậy, anh có thể đi đâu được? Nhã Lan nhớ lúc cô rời đi là Nghê Tiên Như kéo anh lại, bọn họ có khi nào ở cạnh nhau, ở bên nhau họ sẽ làm gì? Nghĩ ngợi lung tung, bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên. “Nguyên!” Nhã Lan nghe điện thoại liền gọi tên Lãnh Mạn Nguyên, khiến người bên đầu dây kia cười khì, giọng nói của mẹ vang lên. “Mẹ đã nói là hai đứa cãi nhau, cũng là chuyện gia đình, bố con vẫn không tin, bắt gọi điện bằng được hỏi thăm. Lãnh tổng tài vẫn chưa về à, anh ta chỉ là giận dỗi trong chốc lát, là vợ chồng ắt hẳn sẽ có mâu thuẫn. Mẹ thấy anh ta bảo vệ con, yêu con đến tận xương tủy rồi, đừng lo lắng nha. Sau khi anh ta trở về, xin lỗi anh ta cẩn thận, chuyện này con cũng có chỗ không đúng.” “Mẹ, sao lại là con không đúng.” Nhã Lan có chút không phục, rõ ràng là Lãnh Mạn Nguyên đã ép người quá đáng, sao lại đổ hết lỗi lên người cô. “Cậu ta luôn muốn tốt cho con, lại nói, trừng phạt một người phạm sai lầm cũng là điều nên làm.” Mẹ hoàn toàn không có lòng thương hại với người khác, Nhã Lan đột nhiên cảm thấy hai người không thể tiếp tục nói chuyện, cũng không muốn tranh luận thêm. Cô buồn rầu trả lời một tiếng “Vâng” rồi tắt điện thoại. Lúc đó kim giờ đã chỉ đến số mười hai, bên ngoài vọng lại tiếng nói của Lãnh Mạn Nguyên. “Không cần đâu, cô về đi.” “Về nhà nói chuyện tử tế nha?” Bên ngoài rõ ràng là giọng của Nghê Tiên Như, nhìn qua phòng khách, có thể thấy dưới ánh đèn đường Lãnh Mạn Nguyên đang hơi kéo cánh tay Nghê Tiên Như, không có ý quay lại. Không biết đã nghĩ gì, Nhã Lan vội vàng đứng dậy đi về phía cửa. “Quay lại đi, mau vào nhà đi.” Hai người cùng thấp giọng nói, ngữ điệu vô cùng quen thuộc, giống như đang nói với người yêu Lan thấy vậy rất không hài lòng, cô không thể kìm chế, nhẹ giọng nói. “Mau vào nhà đi, không còn sớm nữa, tôi về đây, Nhã Lan, tạm biệt.” Nghê Tiên Như khẽ cười, lên xe rời đi. “Mẹ.” Nhã Lan kéo tay mẹ mình, cô muốn một lần nữa khuyên mẹ cô dọn ra khỏi nhà họ Quắc. “A...” Mẹ cô rụt tay lại vì đau. “Mẹ sao thế?” Cô nghi ngờ nhìn chằm chằm vào cánh tay co lại của mẹ cô và hỏi. “Không....sao.” Mẹ cô giấu tay ra sau lưng, nói ấp úng. “Đưa con xem nào!” Tuy còn nhỏ nhưng cô đã rất tinh ý, nhanh chóng chạy ra phía sau lưng mẹ cô, rút tay mẹ cô ra “Sao lại thế này? Có phải bọn họ đánh mẹ không!” Trên cánh tay mẹ cô có mấy vết xước rất rõ ràng, trên đó còn có cả vết máu, chắc là bị đánh chưa lâu. Bên trên thì có nhiều vết bầm tím, thậm chí còn có vết kim tiêm. Đám người này đúng là không bằng cầm thú! Nhã Lan phẫn nộ “Ai dám ức hiếp mẹ tôi, bước ra đây cho tôi!” Nhã Lan nhảy lên ghế, cô nhìn lên trên tầng và hét to. Cô phải gọi hai người phụ nữ lòng lang dạ sói đó ra đây, cô muốn hỏi bọn họ, tại sao lại đối xử với mẹ cô như vậy! “Ồ, cô con gái của nhà họ Quắc về rồi đấy à? Sao nào? Sao mà gào ầm nhà lên thế?” Cơ thể hơi mập của chị hai xuất hiện ở cửa tầng hai, cô ta đứng hống hách như một bà hoàng. Nhã Lan ném về phía cô ta ánh mắt khinh bỉ, chỉ vào cô ta, giơ tay mẹ cô lên “Thế này là thế nào? Là chị làm hay mẹ chị làm?” “Là tao đấy! Mày muốn gì nào?” Cô ta hét lên, ngón tay trỏ tự chỉ vào mặt mình, khuôn mặt vênh váo. “Xuống đây, quyết chiến! Nếu chị thua thì cả đời này không được đụng vào mẹ tôi nữa!” Nhã Lan cũng hét lớn, cơ thể bé nhỏ của cô đứng thẳng lên, giống như một đấu sĩ. “Ha ha ha....” Chị hai cô bật cười “Mày á?” Sau khi cười, cô ta giơ ngón tay chỉ chỉ vào Nhã Lan, hừ một tiếng và nhìn Nhã Lan với ánh mắt khinh bỉ. “Tôi hỏi chị một lần nữa, có phải chị cào mẹ tôi không?” Không thèm để ý tới câu hỏi của chị hai, cô muốn câu trả lời của cô ta. “Đúng đấy!” Cô ta giơ bàn tay vừa sơn móng lên thổi thổi, trả lời thản nhiên “Bà ta lại dám hỏi tiền lương mẹ tao, nhà này nuôi không mày ăn uống mà lại còn đòi tiền lương! Không cào nát mặt bà ta ra là may cho bà ta rồi đó!” “Được!” Nhã Lan nhảy xuống khỏi ghế sô pha, cô xông lên lầu, hai người lao vào nhau mà cào xé, sau đó cả hai lăn từ trên lầu lăn xuống. “A a, đánh chết người rồi.” Chị hai che cục u trên đầu, đạp vào đang Nhã Lan chảy máu bên cạnh, khiến mẹ cả và anh cả chạy ra. “Là nó....” Chị ta nước mắt ngắn nước mắt dài chỉ tay vào Nhã Lan, mếu máo cáo tội, rồi nhanh chóng lấy chiếc ba lô cho mọi người xem để chứng minh bản thân đã bị thương lớn thế nào. “Linh Linh....” Mẹ cô chạy lại gần, nhìn vết thương trên đầu cô đang chảy máu mà run lên, cuối cùng bà chỉ biết ôm mặt khóc hu hu. Nhã Lan chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức giống như thể gãy xương ở đâu đó, nhưng cô không hề khóc lóc, chỉ dùng ánh mắt bướng bỉnh nhìn chằm chằm mẹ cả và chị hai. Mẹ cả xoa xoa người chị hai giống như ai cướp mất bảo bối tâm can của bà mà hét to “Trời ơi, con ranh hồ ly tinh kia mày muốn làm phản à? Thế này thì bọn tao có còn sống nổi hay không?” Anh cả quan sát cả hai, anh phát hiện ra vết thương của Nhã Lan còn nghiêm trọng hơn nhiền so với vết thương của Nhã Thanh, anh muốn chạy lại gần đỡ cơ thể gầy guộc của Nhã Lan nhưng lại lập tức dừng lại và nhìn về phía mẹ mình. “Mẹ đừng khóc nữa, chúng nó chỉ là đùa nhau không cẩn thận....” “Câm mồm!” Mẹ cả tức giận cắt ngang lời anh cả, tiếp tục mắng “Em gái mày bị kẻ khác ăn hiếp mà mày còn chưa đi báo thù à! Đi đi, mau đập chết hai kẻ tạp chủng kia đi!” Anh cả đứng yên tại chỗ không động đậy, rơi vào thế bí, nhìn trước nhìn sau rồi mới nói lí nhí “Đều bị thương rồi, Nhã Lan còn bị nặng hơn kia kìa, mẹ, chúng ta....” “Không đi đúng không, đúng là cái đồ vô dụng!” Mẹ cả đứng phắt lên, ánh mắt toát ra vẻ tàn ác, dường như muốn nuốt chửng mẹ con cô, bà ta tiện tay với lấy thanh gậy sắt dùng để treo quần áo ở cạnh cầu thang. Nhã Lan biết bà ta định làm gì, cô chắn ngang trước mặt mẹ cô, ngẩng cao mặt không hề sợ hãi, cô nói “Muốn đánh thì đánh tôi đây này, không liên quan gì đến mẹ tôi....” Còn chưa nói hết câu, chiếc gậy sắt lạnh buốt đập xuống tới tấp, cô chẳng thèm lấy tay che đầu, để mặc cho mẹ cả đánh vào người cô. Đau điếng từng cơn, đây không phải là lần đầu tiên cô bị mẹ cả đánh, cái cảm giác này cô đã chai lì rồi. “Đừng chị ơi, em xin chị!” Mẹ cô không nỡ nhìn cô bị thương, bà chạy lên đỡ lấy tay của bà ta ngăn thanh sắt đập xuống, đồng thời cầu xin sự tha thứ của bà ta. Đứng bên cạnh, anh cả cô mềm nhũn xin mẹ dừng tay, anh ta còn không dám giơ tay ra cản, đừng nói đến việc can ngăn. Chị hai thì đứng cười đắc ý, thậm chí còn vỗ tay cổ vũ. Mẹ cả như một kẻ điên, đem tất cả những sự tức giận trút lên cô, bà ta nghiến răng, vừa đánh vừa kêu lên “Tao phải đánh chết hai mẹ con hồ ly tinh chúng máy!” “Máu, máu, mẹ, mẹ đánh vỡ đầu người ta rồi.” Anh cả sợ hãi kêu lên, sắc mặt tái đi, bàn tay không ngừng run lên, giống như việc này do chính anh ta làm vậy. Nhã Lan choáng váng ngẩng đầu lên, cũng nhìn thấy vết thương của mẹ cô “Mẹ....” “Mẹ....” Mẹ cô từ trước tới nay đều rất sợ máu, bà nhìn thấy máu chảy từ trên đầu mình xuống thì lập tức rút cánh tay bị thương về. Bàn tay bà đỏ lên, hai mắt lờ đờ sau đó ngã xuống đất. Đang lúc cả nhà loạn lên ầm ĩ, tiếng cót két mở cửa chợt vang lên, Quắc Hiếu Toàn xuất hiện trước mặt. “Chuyện gì thế này?” Quắc Hiếu Toàn sầm mặt lại, cái bụng to phệ của ông ta bắt đầu phập phồng, đây là biểu hiện của sự tức giận. “Haiz, không sống được ở cái nhà này nữa rồi!” Mẹ cả vứt chiếc gậy sắt xuống, bắt đầu kể tội “Nó vừa mới về tới nhà đã tìm Nhã Thanh gây sự đánh nhau, trốn không trốn nổi, ông xem, đánh thành ra thế này rồi đây!” Bà ta chỉ tay vào vết sưng trên đầu Nhã Thanh, con hát mẹ khen hay, được thể Nhã Thanh giống như oan ức lắm mà khóc gào lên. “Mấy người đúng là!” Quắc Hiếu Toàn, cha của cô chẳng thèm để ý đến những vết thương trên người cô và mẹ cô, còn trách móc “Cho các người về nhà họ Quắc để sống sung sướng thì không nghe lại cứ thích đi gây chuyện, thế này còn ra cái thể thống gì nữa!” Những lời trách móc quá đáng của cha cô Nhã Lan không thể nào chấp nhận được, cô không phục mà chỉ tay vào mẹ cả và chị hai đang cười thầm “Không phải con mà là họ, bọn họ ăn hiếp...” “Im mồm đi!” Cha cô tức giận cắt ngang lời cô, ánh mắt hướng về phía mẹ cô đang gắng gượng đứng lên “Bà xem bà dạy con thế nào? Trước khi các người vào đây tôi đã nói với các người rồi, một điều nhịn chín điều lành, phải đoàn kết, phải yêu thương lẫn nhau, nhưng bà nhìn xem nhìn xem, thế này còn giống cái nhà không!” Thể loại Ngôn tình, HESố chương 236Vô số hiểu lầm xảy ra giữa hai người, khiến cô mệt mỏi, không thể nào chịu đựng được giới hạn của cô năm lần bảy lượt bị thử thách, cô đã không còn đủ hy vọng và kiên nhẫn về hắn nữa, cô quyết định buông tha sinh mệnh của mìnhNhưng tại sao???Sao khuôn mặt hắn lại tràn đầy lo lắng như vậy?Tại sao hắn lại trở nên điên cuồng như vậy?Cập nhật Review truyện Tổng Tài Tôi Hung Dữ của tác giả Duy Duy mới nhất tại khoá Đọc truyện Tổng Tài Tôi Hung Dữ full, chương 1, chương cuối. Tổng Tài Tôi Hung Dữ wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Tổng Tài Tôi Hung Dữ review, Tổng Tài Tôi Hung Dữ Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Tổng Tài Tôi Hung Dữ

tổng tài tôi hung dữ